My Beautiful Nephew

The other night I stumbled across some of my nephew’s photos and video on Instagram. My fifteen-year-old nephew has grown up so fast that I could barely recognize him. He has gorgeous makeup and a style of his own. He has a talent for design and fashion. I am glad that he can use both to express himself.

When he first came up, I gave him my unconditional support. My mom and his mom are still giving me grief about it. Every time we talk, they still blame me for encouraging to “getting worse.” I understand their traditional perspective and I know that they love him with all their hearts, but I have no regret of my support. I have to explain to them again and again that he is not going to change; therefore, we must embrace him and be there for him.

My deepest concern is bullying. I was a target just being an Asian kid. I can’t even imagine what he has to go through being a gay/drag Asian kid. He has to fight a much tougher battle than I had; therefore, I understand the challenges he has to face. I hope that he will stay strong and do not let the bullies and the trash-talks get to him. He can always reach out to me. I am there for him anytime.

I used to be weak and ashamed of who I was and I was afraid of not fitting in. I am glad that my nephew can truly be himself. He is beautiful and he knows it.

Thứ Sáu Rồi

Một tuần lễ nhanh chóng trôi qua. Thằng Đán ngày hôm qua mới hết bệnh. Chiều thứ Tư nó như đau bụng đẻ. Không biết bị gì nên đưa nó đi cấp cứu. Cũng may là sau khi chụp hình không có gì ngoài bị virus. Thế là mất hết bốn tiếng đồng hồ đợi chờ.

Đến hôm nay Xuân vẫn còn sốt. Ói mửa một hai lần và vẫn không chịu ăn. Nó sẽ nghỉ luôn qua đến tuần sau. Chúng tôi dùng mọi cách để ngăn cản hai thằng này đến gần thằng Vương. Cho nên thằng Vương vẫn khỏe. Nó mà bị lây thì phiền phức lắm.

Công việc nhà cũng tạm thời ổn. Hôm thứ Tư lúc tụi nhỏ ngủ trưa tôi trèo lên nóc nhà lấy lá khô ra hết máng xối và đóng lại đinh cho chắc chắn trước khi mùa đông đến. Tôi sợ cao lắm nhưng cũng quen quen.

Hôm thứ Ba có người đến kiểm tra đường ống nước. Thấy hai ba cái toilet cũ nên đề nghị tôi thay. Hỏi thử giá gần $800 một cái luôn tiền công và tiền cái toilet. Thôi cám ơn để tự tôi thay luôn.

Tuần tới phải trở lại công việc. Sau khi nghỉ bà tuần thấy cũng ngán nhưng không làm sao đủ sống. Tôi tuyên bố rằng sau khi vợ được lên chức tôi sẽ nghỉ làm ở nhà nuôi con. Chỉ đùa thế thôi. Mặt tôi không đủ dày để đàn bà nuôi.

My Yellow Teeth

Last week, I signed a contract for Đạo’s Phase-One Orthodontic Treatment. It costs almost two grants after the special 20 percent off and 50 percent billed to my insurance. I have no idea if he needs it; therefore, I had to rely on the dentist to do what is best for him rather than trying pocket me.

As a father with bad teeth, I do not want my sons to go through what I had been through. From my sixth grade to my freshman year in college, I was known as “the Ching Chong with yellow teeth.” I was embarrassed, but hurt the most when some of my close friends joked about it. Although we were tight, which they must have felt beyond the comfort zone, I was disappointed. I laughed it off, but distanced myself from them.

I have always despise my yellow teeth. When I have to smile for cameras, I often do so without showing my teeth. I once asked my dentist for the whitening treatment, but he told me not to waste my money. I really like my honest dentist.

Nowadays no adults I had interacted with commenting on my teeth, but I can’t help marveling how white, consistent, and beautiful their teeth look. It makes me feel like I am the only person on the planet with brown, nasty teeth. I have thought of extracting all my teeth and getting complete dentures. Then again, when I watched reality shows about how people go through surgery to fix every imperfect parts of their body, it is reassuring to know that not everyone is happy with what they were born with.

I am now content with my teeth as long as they don’t bother me and they do their job: allow me to enjoy delicious food. I don’t need to have perfect teeth to live my life. Appearance remains external. I am now too fucking old to worry about that shit.

Viết vội

Hôm nay Vương được hai tuần. Chỉ bú với ngủ nên Vương lên mỗi ngày một oz. Là em út nên được các anh cưng chiều. Anh nào cũng muốn bế em.

Đáng lý ra tuần sau tôi trở về làm nhưng đã xin nghỉ thêm một tuần nữa ở nhà với vợ con và sửa chữa lặt vặt trong nhà. Mấy hôm nay cũng đã hoàn tất một số công việc theo chương trình.

Theo như tôi dự đoán, Google+ đã chết. Hơi ngạc nhiên là đến bây giờ mà không sớm hơn. Vì dường như chẳng ai dùng đến. Google+ đến tôi không mong đợi gì. Và khi nó đi tôi không hề hối tiếc. Với Twitter tôi đã bớt dùng khá nhiều. Trung bình tôi tweet một tuần một lần. Dường như nó không còn hữu dụng nhiều cho tôi. Với Facebook tôi vẫn chưa bỏ được vì có rất nhiều người trong gia đình tôi muốn theo dõi. Biết rằng Facebook đã bị hack và không thể tin tưởng được nhưng không thể đóng lại được.

Dạo này viết trên phone lúc khuya nên mắt nhắm mắt mở. Viết vội và nghĩ gì viết nấy không xem lại và cũng không check lại chính tả. Mong bạn đọc thông cảm.

Au Revoir Việt Nam

Sau khi bài báo về slideshow “Bonjour Vietnam” được đăng trong nước, tôi nhận được một vài email của mấy cô ở quê nhà. Dĩ nhiên là tôi hồi âm vì người ta đã bỏ thời gian ra để liên lạc với mình. Từ email đi đến hình ảnh rồi đến webcam chat. Có thể tiến xa hơn nữa nhưng tôi rất ngán cảnh về Việt Nam cưới vợ.

Khi quen với bà xã, tôi ngừng hẳn mọi liên lạc. Gần đây bỗng nhiên từ mấy social media, các cô hỏi thăm. Được biết giờ đây mỗi cô lạc loài mỗi nẽo. Đứa lấy chồng Đan Mạch. Đứa lấy chồng Anh. Đứa lấy chồng Đức. Rất vui khi thấy họ sống hạnh phúc bên chồng con.

Tôi cũng hạnh phúc bên gia đình của mình và không hề tiếc nuối hay hối hận với sự chọn lựa của mình. Bà xã tôi có hối hận hay không thì tôi không biết. Tôi không dám hỏi. Nhưng nhìn lại tôi có quá đa nghi không? Không phải ai về Việt Nam cưới vợ cũng thất bại. Nhưng lúc đó tôi không được tự tin vào chính mình. Tôi chỉ nghĩ nông cạn rằng tôi không có gì offer ngoài cái quốc tịch Mỹ.

Bà xã tôi thì khác. Vì bà xã cũng đã có quốc tịch và công ăn việc làm ổn định. Vậy thương tôi gì cái gì? Đẹp trai cũng không. Ăn nói khéo léo cũng không. Giỏi về việc nhà cũng không. Lúc mới quen, bố nàng cũng phải bó tay khi thấy tôi cầm cây kềm vặn con ốc cũng không xong. Ông ngạc nhiên hỏi, “Cháu chưa từng sửa chữa nhà cửa hả?” Tôi thành thật đáp, “Dạ đó giờ con chỉ ở nhà mướn thôi. Hư gì thì gọi chủ nhà đến sửa nên con cũng không để ý đến.” Biết thế mà nàng vẫn chịu lấy tôi.

Sau ngày cưới tôi vẫn thắc mắc vợ chịu lấy tôi ở điểm nào. Tôi cũng đã hỏi mấy lần nhưng vợ vẫn không chịu trả lời. Giờ tôi mới hiểu được tình yêu thật khó nói. Nhưng tôi biết rõ tôi yêu vợ ở chỗ nào. Không cần nói ra cái blog này đã ghi lại hết tất cả.

Mẹ tôi

Đã lâu lắm rồi tôi không về thăm mẹ. Mẹ cũng hiểu được hoàn cảnh hiện tại của tôi nên mẹ thông cảm và không trách. Tuy nhiên tôi vẫn xót xa vô cùng vì không chăm sóc được cho mẹ lúc già yếu. Tôi thật bất hiếu. Tôi không đáp lại được những tình thương mẹ đã dành cho tôi mấy chục năm qua. Tôi suy nghĩ mãi cũng chẳng biết phải làm sao. Nhưng tôi cũng yên tâm vì mẹ vẫn được chị tôi lo lắm chu đáo.

Ở đây ngoài vợ con, tôi may mắn có mẹ vợ giúp đỡ. Tuy tuổi cũng đã cao nhưng mẹ còn rất khỏe. Một tay mẹ nuôi dưỡng tám thằng cháu khá quậy. Chúng nó đứa nào cũng thương yêu bà. Tôi thường nhắc nhở tụi nhỏ phải tôn trọng và lo lắng cho bà. Công lao của bà thật bao la. Ở tuổi về hưu đáng lẽ mẹ phải đi hưởng thụ khắp thế giới nhưng mẹ hy sinh ở đây để giúp đỡ bọn tôi.

Thấy mẹ từ sáng đến chiều cặm cụi nấu ăn cho con cả nhà, chăm lo cho con gái mới mổ, và phụ săn sóc mấy đứa cháu, tôi cảm kích mẹ vô cùng. Tuy cực nhọc nhưng mẹ chưa từng một lời than phiền. Với dâu và rể, mẹ đối xử như con ruột. Không thiên vị hay phân biệt. Tôi ở chung với mẹ cũng gần chục năm nhưng chúng tôi chưa bao giờ mâu thuẫn hay xích mích. Thậm chí tôi thường nhắc nhở vợ và luôn cả chị vợ nói chuyện nhỏ nhẹ với mẹ.

Tôi không chỉ quý mến mẹ mà còn rất ngưỡng mộ tánh tình hiền hậu và rộng lượng của mẹ. Rốt cuộc tôi đã nghĩ suốt được một điều. Tôi không thể lo cho mẹ ở xa nhưng tôi có thể lo được cho mẹ ở chung nhà. Mẹ nào cũng là mẹ của tôi cả.

Thế giới bé nhỏ

Trước khi nghỉ làm tạm ở nhà với vợ con, tôi đăng ký tham gia một cái workshop về viết ở trường. Cái workshop này do một bà giám đốc của giao tiếp mới vào làm đảm nhận. Học cách viết cho rõ ràng thì cũng tốt. Ngày đầu tiên vào họ bàn tán về ông đã được trường dùng tên. Rồi thì đi lạc đề qua chính trị. Tôi cũng ngồi yên lặng lắng nghe không tham gia. Nhưng khi nghe bà giám đốc nói ông ta là một người đã sống rất đa dạng thì tôi chỉ cũng chỉ yên lặng rút lui. Tôi không muốn phí thời gian mình và cũng không muốn tham gia vào chính trị ở chỗ làm mặc dù chỗ làm của tôi đầy chính trị.

Nếu tôi theo đảng Cộng Hòa thì chỗ làm này rất thích hợp cho tôi nhưng tôi không thể nào theo được. Lý tưởng của họ quá ích kỷ và hẹp hòi. Họ chỉ lo cho bản thân và đảng riêng của họ chứ không vì đất nước. Họ bỏ mặc phụ nữ và dân thiếu số nhất là giới bê đê. Đường lối của họ quá hẹp hòi cho tôi.

Vào chỗ làm tôi chỉ làm công việc của tôi. Chỉ có trên blog này tôi mới phát biểu những suy nghĩ riêng của mình. Nhưng càng ngày tôi càng mất đi niềm tin và hy vọng về chính phủ nước Mỹ. Tôi cũng không làm được gì. Thôi thì tôi nên tập trung tinh thần vào thế giới bé nhỏ của tôi.

Giờ đây có bốn thằng con để lo. Mỗi ngày được thấy mặt chúng nó là niềm hạnh phúc của tôi. Ngày xưa tôi chỉ gần ba một hoặc hai ngày trong một tháng nên tình cảm cha con không được gắn bó. Giờ đây tôi may mắn không phải đi làm xa vợ con và chỉ được gặp lúc cuối tuần. Cuộc sống trôi qua rất nhanh và bọn nó mỗi ngày mỗi thay đổi. Tôi muốn được chứng kiến và viết lại những kỷ niệm của tụi nó. Sau này khi mất trí nhớ tôi sẽ đọc lại những gì đã viết. Tôi cũng không biết tôi sẽ duy trì cái blog này được bao lâu và tương lai của nó sẽ đi đến đâu.

Chẳng lẽ mấy chục năm sau tôi vẫn sẽ tiếp tục blog. Không biết phong trào lúc đó sẽ tới đâu. WordPress có còn tồn tại không? Tôi có còn đủ trí tuệ để thiết kế và giữ gìn trang blog của mình hay không. Tôi không ngần ngại không ai đọc cả vì bây giờ tôi cũng chẳng biết số lượng người đọc và người đọc nghĩ gì. Đây vẫn là thế giới riêng của tôi được chia sẻ rộng rãi. Ai thích thì cứ đọc không thì không sao cả.

Thế giới của tôi chỉ có bấy nhiêu thôi. Tôi muốn được an phận và sống nhẹ nhàng. Dĩ nhiên là không dễ dàng. Vì là một người nhạy cảm, tôi dễ dàng bị quấy nhiễu. Tôi đã tự nhủ với bản thân mình, “calm the fuck down.” Chuyện gì cũng giải quyết được. Và chính cái blog này đã giúp tôi thoát khỏi những cảm nghĩ của mình. Nó ghi lại những thở than, những phiền muộn, những ích kỷ, những nết xấu xa, những đụng chạm, những tự ái, những rên rỉ, những tự sướng, những ganh tị, những đua đòi, và những thói hư tật xấu. Dĩ nhiên cũng có những niềm riêng không làm sao nói hết. Nhưng nói được bao nhiêu đỡ bấy nhiêu.

Nghỉ ké

Vợ mới đẻ. Con mới chào đời. Tôi nghỉ làm ở nhà làm tài xế và dọn dẹp. Cả tuần nay ngoài việc đưa con nhỏ đi bác sĩ, đưa mấy thằng lớn đi học, đưa mẹ vợ đi chợ, tôi chỉ hoàn tất được việc giặt giũ và xếp một núi đồ và dọn dẹp nhà cửa từ trên lầu xuống basement. Nhà đã bị ngổn ngang khá lâu và tôi cũng khá chướng mắt nhưng cứ đợi đến nghỉ đẻ mới làm.

Còn bao nhiêu chuyện khác phải hoàn tất trước khi trở lại đi làm. Thay cái toilet mới. Cắt cỏ. Sơn cái deck. Trám cái driveway. Rửa cửa sổ, tường nhà (vinyl siding), và máng xối. Chỉ còn nghỉ thêm một tuần nữa thôi nên sẽ không thể nào làm hết mọi chuyện. Sẽ lấy thêm một tuần nữa rồi sau đó làm part time để đưa rước tụi nhỏ cho đến lúc vợ lái xe lại được.

Nếu như nghỉ làm hẳn ở nhà trông con và làm việc nhà chắc chắn chết. Thuê người làm những việc lặt vặt thì ngán. Giấc mơ làm giàu cũng chỉ là giấc mơ. Sự thật vẫn phũ phàng lắm.

Nghĩ vẩn vơ

Đêm nay Việt Vương bị đi soi đèn nên chỉ còn hai vợ chồng nằm trong phòng bệnh viện. Mười năm rồi vợ chồng mới được ngủ chung một phòng. Dĩ nhiên là vợ nằm trên giường còn tôi thì nằm ghế sofa.

Tuy được giây phút yên tĩnh nhưng tôi lại nhớ những tiếng khóc, tiếng la, và tiếng cười. Nếu chúng tôi đến giờ vẫn chưa con, không biết còn vợ chồng hay không? Nếu còn cuộc sống chúng tôi sẽ an nhàn nhưng chắc chắn là buồn tẻ.

Khi Đạo chào đời, cuộc sống của chúng tôi cũng đã hoàn toàn thay đổi. Nếu như chúng tôi ngừng lại lúc đó cuộc sống giờ đây cũng đỡ vất vả. Nhưng nếu chỉ có Đạo thì làm sao biết được Đán. Mỗi đứa mỗi tính và mỗi đứa đem lại niềm vui khác nhau.

Nếu dừng lại ở Đán thì làm sao biết được Xuân. Và rồi nếu ngừng ở Xuân thì làm sao biết Vương. Mỗi đứa trẻ đem đến sự kỳ diệu cho cha mẹ. Khi ôm mỗi đứa vào lòng tôi đều được cái cảm giác tràn đầy hạnh phúc và niềm vui khác nhau.

Tôi thương cái rụt rè của Đạo, mến cái mạnh dạn của Đán, và yêu cái duyên dáng của Xuân. Dĩ nhiên những khuyết điểm của chúng nó cũng khiến tôi căng thẳng không kém.

Ba đứa lớn đã cho tôi thấy được những biểu hiện khác nhau. Rồi đây Vương sẽ đem lại tôi những gì?

My First ER Visit

Around 5 am, my wife’s water broke. We head straight to the hospital. Unlike our previous boys, this guy didn’t turn his head; therefore; my wife needed C-section.

They told me to wait outside during anesthesia and one of the nurses came to get me when the surgery began. As I walked in, what I witnessed traumatized me. My blood pressure dropped as I saw a knife cut open my wife’s stomach. I sat next to my wife on the side that had been blocked out and tried to calm myself. It got worse when one of the nurses pulling my wife and yanking the baby. I was not even sure what she was doing. I looked at my wife with guilt and sympathy.

Then came the baby. He looked great. The nurses took him and cleaned him up. As they called me to come over, I could barely walked. I got up, walked over, and collapsed. I woke up a few minutes later and realized I was laying flat on the floor with a nurse held both of my legs up.

The doctor asked me a few questions to see if I remembered anything. He would not let me move or get up because he said I fell and hit my head. They transferred me to the ER even though I told them I was doing fine. After thorough examinations, they told me I had vasovagal syncope. They released me back to my wife and son.

This was my first time visiting the ER. I have heard so much about the C-section surgery, but seeing it first-hand is horrifying. I have so much respect for my wife and she is so much stronger than me.

As I sat in the ER, I felt ashamed of myself and the way women are being treated in this country. Women deserve nothing less than love, respect, and dignity. Why do we hate our women? Why don’t we believe them? Just thinking about the current Supreme Court nomination and the way the G.O.P ignoring the women enraged me. How can we do this to women? What the fuck is wrong with us?