VISUALGUI

My Yellow Teeth

Last week, I signed a contract for Đạo’s Phase-One Orthodontic Treatment. It costs almost two grants after the special 20 percent off and 50 percent billed to my insurance. I have no idea if he needs it; therefore, I had to rely on the dentist to do what is best for him rather than trying pocket me.

As a father with bad teeth, I do not want my sons to go through what I had been through. From my sixth grade to my freshman year in college, I was known as “the Ching Chong with yellow teeth.” I was embarrassed, but hurt the most when some of my close friends joked about it. Although we were tight, which they must have felt beyond the comfort zone, I was disappointed. I laughed it off, but distanced myself from them.

I have always despise my yellow teeth. When I have to smile for cameras, I often do so without showing my teeth. I once asked my dentist for the whitening treatment, but he told me not to waste my money. I really like my honest dentist.

Nowadays no adults I had interacted with commenting on my teeth, but I can’t help marveling how white, consistent, and beautiful their teeth look. It makes me feel like I am the only person on the planet with brown, nasty teeth. I have thought of extracting all my teeth and getting complete dentures. Then again, when I watched reality shows about how people go through surgery to fix every imperfect parts of their body, it is reassuring to know that not everyone is happy with what they were born with.

I am now content with my teeth as long as they don’t bother me and they do their job: allow me to enjoy delicious food. I don’t need to have perfect teeth to live my life. Appearance remains external. I am now too fucking old to worry about that shit.

Adam Silver: Form Design Patterns

In his practical guide for designing usable and accessible forms, Silver walks readers through 10 different design patterns that focus on the user experience. The book is well written, thoroughly researched, and approachable. The only technical issue is that all the codes presented in the book have no space, which makes the codes hard to follow. Other than that, it is a valuable resource for web designers and developers.

Public Humiliation

Since the kids woke up a bit early this morning, I decided to take them out for breakfast. As we made our orders at McDonald’s, Xuân kept yelling, “Daddy, you are stupid. You are stupid daddy.” The cashier’s mouth dropped. She looked at him and told him not to say that. I heard him, but I pretend I didn’t hear him. So I kept asking Đán, “What do you want to eat?”

When another cashier came up, they both spoke in Spanish and laughed. I don’t have to understand Spanish to know what they were talking about. I took the humiliation like a stupid fucking dad. What can I do? I swear I want to slap his face every time he calls me stupid, but I simply can’t. That’s child abuse in America.

This issue when he turned two. He probably picked up from his older brothers. His mom and I have tried everything to tell him not to say it, but it doesn’t seem to register. I give him a benefit of a doubt that he doesn’t know what it means, but he keeps calling us that every time he gets angry. So he does seem to understand the notion of it.

After dropping him off at daycare, I asked one of his teachers if he uses that word in class and she said no. She said that he is mostly quiet, nice, and respectful. So he understands home versus school environment.

He’s more than two and a half now and it is time to be firm with him. I love my sons, but I hate a fucking disrespectful kid.

Vietnamese Kanye

Like Kanye, you have a gift for music. Also like Kanye, you are ill informed as fuck. You support Trump and hate it when people called his supporters uneducated. Sorry to break it to you, but your Facebook posts are filled with fake news. You despite the communist but love Trump. Again, he is a fucking fascist.

You like the way he speaks his mind without any filter. I can see the similarity between you and him. You talk a whole lot of shit too. I am very disappointed and I can no longer listen to your music. Your emotion is fake. How can you sing about romantic love and support a sexual accuser of almost twenty women? I just can’t listen to that shit anymore.

Thank you for unfriended me on Facebook. I am just one of your million fan and follower. It’s all good. Wish you all the best with your music career.

Viết vội

Hôm nay Vương được hai tuần. Chỉ bú với ngủ nên Vương lên mỗi ngày một oz. Là em út nên được các anh cưng chiều. Anh nào cũng muốn bế em.

Đáng lý ra tuần sau tôi trở về làm nhưng đã xin nghỉ thêm một tuần nữa ở nhà với vợ con và sửa chữa lặt vặt trong nhà. Mấy hôm nay cũng đã hoàn tất một số công việc theo chương trình.

Theo như tôi dự đoán, Google+ đã chết. Hơi ngạc nhiên là đến bây giờ mà không sớm hơn. Vì dường như chẳng ai dùng đến. Google+ đến tôi không mong đợi gì. Và khi nó đi tôi không hề hối tiếc. Với Twitter tôi đã bớt dùng khá nhiều. Trung bình tôi tweet một tuần một lần. Dường như nó không còn hữu dụng nhiều cho tôi. Với Facebook tôi vẫn chưa bỏ được vì có rất nhiều người trong gia đình tôi muốn theo dõi. Biết rằng Facebook đã bị hack và không thể tin tưởng được nhưng không thể đóng lại được.

Dạo này viết trên phone lúc khuya nên mắt nhắm mắt mở. Viết vội và nghĩ gì viết nấy không xem lại và cũng không check lại chính tả. Mong bạn đọc thông cảm.

Tuấn Khanh: Những câu chuyện về đàn bà

Tập truyện ngắn của nhạc sĩ Tuấn Khanh một phần ba là về đàn bà. Hai phần còn lại là cảm nghĩ của tác giả về sự khác biệt giữa văn hóa thời nay và thời của ông. Những bài tôi thích nhất là viết về nhạc. Còn những câu chuyện về xã hội đọc cũng tạm.

Au Revoir Việt Nam

Sau khi bài báo về slideshow “Bonjour Vietnam” được đăng trong nước, tôi nhận được một vài email của mấy cô ở quê nhà. Dĩ nhiên là tôi hồi âm vì người ta đã bỏ thời gian ra để liên lạc với mình. Từ email đi đến hình ảnh rồi đến webcam chat. Có thể tiến xa hơn nữa nhưng tôi rất ngán cảnh về Việt Nam cưới vợ.

Khi quen với bà xã, tôi ngừng hẳn mọi liên lạc. Gần đây bỗng nhiên từ mấy social media, các cô hỏi thăm. Được biết giờ đây mỗi cô lạc loài mỗi nẽo. Đứa lấy chồng Đan Mạch. Đứa lấy chồng Anh. Đứa lấy chồng Đức. Rất vui khi thấy họ sống hạnh phúc bên chồng con.

Tôi cũng hạnh phúc bên gia đình của mình và không hề tiếc nuối hay hối hận với sự chọn lựa của mình. Bà xã tôi có hối hận hay không thì tôi không biết. Tôi không dám hỏi. Nhưng nhìn lại tôi có quá đa nghi không? Không phải ai về Việt Nam cưới vợ cũng thất bại. Nhưng lúc đó tôi không được tự tin vào chính mình. Tôi chỉ nghĩ nông cạn rằng tôi không có gì offer ngoài cái quốc tịch Mỹ.

Bà xã tôi thì khác. Vì bà xã cũng đã có quốc tịch và công ăn việc làm ổn định. Vậy thương tôi gì cái gì? Đẹp trai cũng không. Ăn nói khéo léo cũng không. Giỏi về việc nhà cũng không. Lúc mới quen, bố nàng cũng phải bó tay khi thấy tôi cầm cây kềm vặn con ốc cũng không xong. Ông ngạc nhiên hỏi, “Cháu chưa từng sửa chữa nhà cửa hả?” Tôi thành thật đáp, “Dạ đó giờ con chỉ ở nhà mướn thôi. Hư gì thì gọi chủ nhà đến sửa nên con cũng không để ý đến.” Biết thế mà nàng vẫn chịu lấy tôi.

Sau ngày cưới tôi vẫn thắc mắc vợ chịu lấy tôi ở điểm nào. Tôi cũng đã hỏi mấy lần nhưng vợ vẫn không chịu trả lời. Giờ tôi mới hiểu được tình yêu thật khó nói. Nhưng tôi biết rõ tôi yêu vợ ở chỗ nào. Không cần nói ra cái blog này đã ghi lại hết tất cả.

Mẹ tôi

Đã lâu lắm rồi tôi không về thăm mẹ. Mẹ cũng hiểu được hoàn cảnh hiện tại của tôi nên mẹ thông cảm và không trách. Tuy nhiên tôi vẫn xót xa vô cùng vì không chăm sóc được cho mẹ lúc già yếu. Tôi thật bất hiếu. Tôi không đáp lại được những tình thương mẹ đã dành cho tôi mấy chục năm qua. Tôi suy nghĩ mãi cũng chẳng biết phải làm sao. Nhưng tôi cũng yên tâm vì mẹ vẫn được chị tôi lo lắm chu đáo.

Ở đây ngoài vợ con, tôi may mắn có mẹ vợ giúp đỡ. Tuy tuổi cũng đã cao nhưng mẹ còn rất khỏe. Một tay mẹ nuôi dưỡng tám thằng cháu khá quậy. Chúng nó đứa nào cũng thương yêu bà. Tôi thường nhắc nhở tụi nhỏ phải tôn trọng và lo lắng cho bà. Công lao của bà thật bao la. Ở tuổi về hưu đáng lẽ mẹ phải đi hưởng thụ khắp thế giới nhưng mẹ hy sinh ở đây để giúp đỡ bọn tôi.

Thấy mẹ từ sáng đến chiều cặm cụi nấu ăn cho con cả nhà, chăm lo cho con gái mới mổ, và phụ săn sóc mấy đứa cháu, tôi cảm kích mẹ vô cùng. Tuy cực nhọc nhưng mẹ chưa từng một lời than phiền. Với dâu và rể, mẹ đối xử như con ruột. Không thiên vị hay phân biệt. Tôi ở chung với mẹ cũng gần chục năm nhưng chúng tôi chưa bao giờ mâu thuẫn hay xích mích. Thậm chí tôi thường nhắc nhở vợ và luôn cả chị vợ nói chuyện nhỏ nhẹ với mẹ.

Tôi không chỉ quý mến mẹ mà còn rất ngưỡng mộ tánh tình hiền hậu và rộng lượng của mẹ. Rốt cuộc tôi đã nghĩ suốt được một điều. Tôi không thể lo cho mẹ ở xa nhưng tôi có thể lo được cho mẹ ở chung nhà. Mẹ nào cũng là mẹ của tôi cả.

Gender Traitors

Alexis Grenell:

These are the kind of women who think that being falsely accused of rape is almost as bad as being raped. The kind of women who agree with President Trump that “it’s a very scary time for young men in America,” which he said during a news conference on Tuesday.

But the people who scare me the most are the mothers, sisters and wives of those young men, because my stupid uterus still holds out some insane hope of solidarity.

We’re talking about white women. The same 53 percent who put their racial privilege ahead of their second-class gender status in 2016 by voting to uphold a system that values only their whiteness, just as they have for decades.

Spot on.

Thế giới bé nhỏ

Trước khi nghỉ làm tạm ở nhà với vợ con, tôi đăng ký tham gia một cái workshop về viết ở trường. Cái workshop này do một bà giám đốc của giao tiếp mới vào làm đảm nhận. Học cách viết cho rõ ràng thì cũng tốt. Ngày đầu tiên vào họ bàn tán về ông đã được trường dùng tên. Rồi thì đi lạc đề qua chính trị. Tôi cũng ngồi yên lặng lắng nghe không tham gia. Nhưng khi nghe bà giám đốc nói ông ta là một người đã sống rất đa dạng thì tôi chỉ cũng chỉ yên lặng rút lui. Tôi không muốn phí thời gian mình và cũng không muốn tham gia vào chính trị ở chỗ làm mặc dù chỗ làm của tôi đầy chính trị.

Nếu tôi theo đảng Cộng Hòa thì chỗ làm này rất thích hợp cho tôi nhưng tôi không thể nào theo được. Lý tưởng của họ quá ích kỷ và hẹp hòi. Họ chỉ lo cho bản thân và đảng riêng của họ chứ không vì đất nước. Họ bỏ mặc phụ nữ và dân thiếu số nhất là giới bê đê. Đường lối của họ quá hẹp hòi cho tôi.

Vào chỗ làm tôi chỉ làm công việc của tôi. Chỉ có trên blog này tôi mới phát biểu những suy nghĩ riêng của mình. Nhưng càng ngày tôi càng mất đi niềm tin và hy vọng về chính phủ nước Mỹ. Tôi cũng không làm được gì. Thôi thì tôi nên tập trung tinh thần vào thế giới bé nhỏ của tôi.

Giờ đây có bốn thằng con để lo. Mỗi ngày được thấy mặt chúng nó là niềm hạnh phúc của tôi. Ngày xưa tôi chỉ gần ba một hoặc hai ngày trong một tháng nên tình cảm cha con không được gắn bó. Giờ đây tôi may mắn không phải đi làm xa vợ con và chỉ được gặp lúc cuối tuần. Cuộc sống trôi qua rất nhanh và bọn nó mỗi ngày mỗi thay đổi. Tôi muốn được chứng kiến và viết lại những kỷ niệm của tụi nó. Sau này khi mất trí nhớ tôi sẽ đọc lại những gì đã viết. Tôi cũng không biết tôi sẽ duy trì cái blog này được bao lâu và tương lai của nó sẽ đi đến đâu.

Chẳng lẽ mấy chục năm sau tôi vẫn sẽ tiếp tục blog. Không biết phong trào lúc đó sẽ tới đâu. WordPress có còn tồn tại không? Tôi có còn đủ trí tuệ để thiết kế và giữ gìn trang blog của mình hay không. Tôi không ngần ngại không ai đọc cả vì bây giờ tôi cũng chẳng biết số lượng người đọc và người đọc nghĩ gì. Đây vẫn là thế giới riêng của tôi được chia sẻ rộng rãi. Ai thích thì cứ đọc không thì không sao cả.

Thế giới của tôi chỉ có bấy nhiêu thôi. Tôi muốn được an phận và sống nhẹ nhàng. Dĩ nhiên là không dễ dàng. Vì là một người nhạy cảm, tôi dễ dàng bị quấy nhiễu. Tôi đã tự nhủ với bản thân mình, “calm the fuck down.” Chuyện gì cũng giải quyết được. Và chính cái blog này đã giúp tôi thoát khỏi những cảm nghĩ của mình. Nó ghi lại những thở than, những phiền muộn, những ích kỷ, những nết xấu xa, những đụng chạm, những tự ái, những rên rỉ, những tự sướng, những ganh tị, những đua đòi, và những thói hư tật xấu. Dĩ nhiên cũng có những niềm riêng không làm sao nói hết. Nhưng nói được bao nhiêu đỡ bấy nhiêu.