Đồng Lan: Này em có nhớ

Album nhạc Trịnh được Đồng Lan jazz lên và chuyển qua lời Pháp. Phần nhạc chơi theo phong cách straightforward (thẳng thắn và không phức tạp). Đặc sắc là “Thành phố mùa xuân” được swing nhộn nhịp và mới lạ. Còn “Vết lăn trầm” được tô đậm màu blues buồn và tính cách. Giọng Đồng Lan đầy chất khói chuyên trở ca từ nhạc Trịnh nhẹ nhàng nhưng không thiếu cảm xúc. Đáng tiếc rằng tôi không thể nhận xét được lời Pháp và cách phát âm tiếng Pháp của cô. Nghe tiếng Pháp thì cũng lãng mạn lắm nhưng cứ mong mỏi được chiêm ngưỡng ca từ Việt thuần túy của Trịnh Công Sơn.

Tình chỉ đẹp khi còn…

Tôi bước lên xe buýt nhưng chỗ ngồi dường như đã không còn trống. Nhìn xung quanh chợt thấy một người vẩy tay mời lại. Mừng rỡ vì có người chịu chia sẻ chổ với mình. Chào hỏi mới biết cô từ Hà Nội sang du học ngành thiết kế đồ họa còn tôi thì làm tại trường đại học cũng về thiết kế trang web và đồ họa. Chúng tôi kể cho nhau nghe về tuổi thơ của mình và cả hai đều thương yêu tha thiết quê hương Việt Nam.

Giữa đoàn xe toàn người nước ngoài vậy mà hai người Việt lại có cơ duyên gặp nhau và cùng nói tiếng cha sinh mẹ đẻ. Một người thì còn đi học còn một người đã lành nghề hơn hai mươi năm thế mà chúng tôi vẫn có thể tâm sự cùng nhau. Tuy nhiên cả hai đều không nhắc đến hiện tại của nhau. Sau hai tiếng đồng hồ xe buýt dừng lại ở một casino đồ sộ. Mọi người hớn hở tiến thẳng vào những sòng bài. Tôi cũng không hiểu rõ là học sinh trường đại học mà lại tổ chức đi thăm quan casino. Thôi thì đã tới nơi rồi vào kéo máy cho qua thời gian.

Tôi đổi ra hai trăm đô và đưa cho cô ta một ly nhựa đầy tiền cắc để kéo cho vui. Chúng tôi hứa hẹn ai thắng sẽ đãi đối phương ăn một buổi tối sang trọng. Sau vài tiếng đồng hồ cả hai đều thua cạn ly và tôi chỉ còn lại một cắc. Tôi nhìn cô và nói đây là hy vọng cuối cùng. Khi tôi bỏ xu vào máy và lấy tay định kéo thì có một bàn tay mịn màng dịu dàng đặt lên bàn tay khô cằn của tôi. Tôi ngạc nhiên nhìn cô nhưng cô chỉ nở một nụ cười nói chúng ta cùng nhau kéo nhé. Thế là chúng tôi đồng lòng kéo và không hề buông ra cho đến khi ba con số 7 hiện ra trên màn ảnh. Chúng tôi mừng rỡ ôm lấy nhau. Chưa kịp hôn nhau thì bị đạp một cú vào mặt. Cái thằng khỉ này làm ba nó vỡ mộng.

ESL Teachers

Yesterday I chaperoned my son’s class to Jamestown. As we got on the bus, Đạo sat with his best friend and left me by myself in the row behind them. The ride would be three hours long and I was hoping to catch up with some reading. Then a mother whose son also sat with his friend left her stranded asked if she could sit next to me. Of course she could.

I introduced myself and intended to get back my reading because I did not have my morning coffee and was not in the mood for socializing. I did not ask her what she does or told her what I do, but my eyes lid up when she informed me that she is an ESL teacher at Robinson high school. In a normal circumstance, I would be reserved in our conversation (unless I had a few drinks) when I met someone for the first time, but I did not shy away from telling her my own story.

As an eleven-year-old boy who did not speak a word of English, I was thankful for my ESL teachers (Mrs. Susan Hurlburt and Mrs. Sue Kresge) who taught me more than English. They introduced me to the brand new culture and created a safe space for me. When school cancelled due to inclement weather, they would call me to make sure I did not go to the bus stop to wait in the cold. They drove me and my friends home when we had after school party for the ESL kids. Their opening hearts and welcoming arms will always be remembered.

With the way the current administration is treating immigrants, especially with children, I am more appreciative and supportive of the ESL teachers. They are the ones that truly cared about us. They are our unsung heroes.

Maxwell King: The Good Neighbor

I knew little about Fred Rogers and his show for children, yet I was inspired by clips of his video and his messages. He seemed kind and caring. I wanted to learn more about him; therefore, I was eager to read his biography. The information is good, but King’s writing is not as engaging as I would hope for. I was a bit disappointed and struggled to get through 370 pages.

Con cái

Hai ngày cuối tuần nhanh chóng trôi qua. Chiều chủ nhật mệt rã rời. Không chỉ trông nom bốn thằng con mà còn bốn thằng cháu. Tám thằng ở chung một ngày hai ngày muốn ná thở. Dĩ nhiên là nhà bề bộn lắm. Nhưng chẳng lẽ phải dọn dẹp mãi. Thôi thì ráng lờ đi. Chừng nào rảnh tính sau.

Tôi có một số dự án cá nhân muốn thực hiện nhưng không có thời gian. Giờ phải dành hết thời gian cho con cái. Tụi nó lớn nhanh quá. Nhất là hai thằng lớn. Tôi áy náy lắm khi phải lo cho hai thằng nhóc nhỏ. Ngày mai tôi sẽ đi field trip với thằng Đạo. Thế là hai cha con được dành thời gian riêng cho nhau.

Làm cha mệt từ tinh thần đến thân xác nhưng tôi vẫn không hối hận về việc mình đã tạo ra chúng nó. Thấy tụi nó khỏe mạnh và tiếng bộ là quá đủ rồi.

Done with Politics

I know I have said it before, but I am really sick of the political circus both on both Republican and Democrat. Further I am so fed up with that orange fuck. I already decided who I would vote for and that’s it. I am blocking out rest. No reading. No watching. No debating.

The Weekend is Almost Over

The weekend is almost over. The house is getting more cluttered. Piles of laundry need to be folded. Toys are everywhere.

I took the kids to a Đán’s friend’s birthday party at the park. The weather was beautiful. Then Đạo and Đán took their Taekwondo test. Đạo received a green belt and Đán received an orange belt.

My brother-in-law family came to visit. We had eight boys in the house. Needless to say, it was chaotic. Some played iPads. Some just watched. Some played together.

I am simply exhausted. I am still trying to just take things easy as we are about to face a new change in our home. Let’s just hope that everything will work out. I am optimistic.

Screen Addiction

I am taking the iPads away from the boys again. The weather is getting nicer; therefore, I want them to get out of the house and off the screen.

Last several weeks, we let them loose a bit. As a result, Đạo and Đán were out of control. As soon as they woke up they asked for iPads. Before they went to bed, they wanted iPads. Last weekend, their cousin had a birthday party. As soon as all the kids left, they hopped on their iPads for hours. When we came home, they didn’t want to take a bath or brush their teeth. They were drained physically and mentally.

These days, hanging out with their cousins means playing on their iPads. Even a two-year-old can’t eat his meal without YouTube glaring at maximum volume. Adults can’t talk. Older kids get out of their seat to watch instead of concentrate on eating. It’s irritating.

On our next vacation, I want us to be screen-free. It is easier to do when we go alone. It is much harder with extended family members. I tried to bring this up to other adults, but they can’t commit to it. Their kids need to have their screen fix.

Some Enhancements

Just wanted to jazz up this blog a bit with some small enhancements.

Added a dark mode switcher, which locates at the top right corner of the blog. The simple instruction is taken from Flavio Copes’s “How I added Dark Mode to my website.”

On the desktop layout, I am setting the body text to justify and using hyphens. I decided to give it a shot after reading Richard Rutter’s “All you need to know about hyphenation in CSS.”

I also added a bit of an embellishment to the end of each article after reading Jason Pamental’s “Of marks, ends, and middles: end marks, sections, and dead ends.”

I love these kind of tutorials on the web. They give me a chance to play around with this blog.