visualgui

Bảo Yến: Ai buồn hơn ai

Sáng nay nghe album Ai buồn hơn ai của Bảo Yến tôi có cảm giác rằng nó rất thích hợp cho ngày lễ tình nhân hôm nay. Với cách hát chậm rãi, rõ ràng, và tràn đầy cảm xúc, Bảo Yến tặng những tình nhân những nhạc phảm êm đềm như “Khi người yêu tôi khóc”, “Lạy trời con được bình”, “Trả Lại Em Yêu”, “Yêu em vào cõi chết”, “Ai buồn hơn ai”, “Cỏ úa”, “Cuối cùng cho một tình yêu”, và “Thu sầu”. Cũng may là trong tình yêu của tôi không đến nỗi thê thảm. Bị thất tình mà nghe album này trong ngày hôm nay thì chắc chắn tôi đã tự đâm mũi tên vào tim cho rồi.

Nguyễn Hồng Ân: Tôi vẫn nhớ

Gần đây Nguyễn Hồng Ân phát hành nhạc xưa đều đặn. Năm trước album Ai cho tôi tình yêu cũng tạm được nên năm nay thêm Tôi vẫn nhớ. Giọng Nguyễn Hồng Ân trầm ấm và cách hát nhẹ nhàng. Ca hơi điệu một chút nhưng hợp với nhạc trữ tình. Cách trình bày không được sáng tạo như Hà Anh Tuấn nhưng nghe cũng không tệ.

Tuấn Hiệp: Kẻ đau tình

Giọng Tuấn Hiệp trầm ấm nhưng cách hát cứng ngắc và nhả chữ ngượng nghịu. Hát theo phong cách acoustic càng lộ rõ nhiều yếu điểm. Sự mộc mạc của đàn guitar không thể che dấu được cách hát không tự nhiên của ca sĩ. Tuấn Hiệp cũng chẳng góp phần vào việc cải tiến những ca khúc cũ. Đáng tiếc.

Mỹ Linh: Chat với Mozart 2

Sau 13 năm Mỹ Linh mới cho ra lò album thứ nhì của Chat với Mozart. Và sự đợi chờ lâu dài đó cũng được đáp ứng xứng đáng. Giọng hát Mỹ Linh vẫn khỏe và vẫn nồng nàn. Ca từ của Dương Thụ vẫn đẹp và nhẹ nhàng. Riêng phần nhạc thì có nhiều mới mẻ và nhiều sắc màu. Không chỉ classical, mà còn có jazz, blues, funk, và chút hip-hop nên những tác phẩm rất dễ nghe và rất dễ gần. Album thành công tốt đẹp.

Hà Anh Tuấn: Veston

Qua mười nhạc phẩm tình ca, Hà Anh Tuấn khẳng định nét riêng trong giọng ca và cách hát của mình. Với mỗi bài, Tuấn chậm chạp hát từng nốt nhạc và chú ý đến từng chữ một. Tuy đây là những nhạc phẩm khá quen thuộc, Tuấn đã thổi vào một làn cảm xúc mới mẻ qua cách hát nồng nàng bay bổng vào những giai điệu blues jazz nhẹ nhàng. Đúng nghĩa với chiếc áo veston, album này sang trọng và rất đàn ông.

Lệ Quyên: Trịnh Công Sơn

Lệ Quyên trả bài tốt nhạc Trịnh. Giọng cô khoẻ và phát âm rõ nhưng cách hát quá hoàn hảo nên bị đơn điệu từ đầu đến cuối. Thất vọng hơn nữa là những phần hoà âm quá chán. Album không tệ nhưng cũng không xuất sắc. Lệ Quyên chỉ làm album đủ tiêu chuẩn.

Hồng Nhung: Phố à, phố ơi…

Album chủ đề Hà Nội thứ hai Hồng Nhung thực hiện sau 20 năm. Tuy phố nay đã thay đổi (“Hà Nội giờ đây rộng lớn hơn nhiều lần / nhà máy cao nhiều tầng”) nhưng tâm hồn Hồng Nhung vẫn ôm ấp những ký ức của phố cổ. Hát lên những vẻ đẹp và sự lãng mạn của Hà Nội thì ai có thể vượt qua được Hồng Nhung. Giọng Hồng Nhung càng nồng nàn, càng dịu dàng, và càng nhẹ nhàng theo ngày tháng. Cô phát âm tiếng Anh cũng rất tốt. Tuy nhiên, lời Anh “My Dream” còn khá trẻ con. (Chắc là cô viết riêng cho hai đứa con mình.) Với phần hoà âm phối khí được đầu tư kỹ càng chất lượng, Hồng Nhung đem lại cho chúng ta một cảm xúc mới đến Hà Nội mà vẫn không mất đi những nét đẹp cũ của phố.

Nhạc phim Cô Ba Sài Gòn

Album cho bộ phim Cô Ba Sài Gòn được thu âm với ban nhạc sống nên nghe hơi bị phê. Những bài hát về Sài Gòn như “Đêm đô thị”, “Sài Gòn,” và “60 năm cuộc đời” đem chúng ta về với những âm thanh trước 1975 qua những giai điệu rock và jazz. Giọng hát khoẻ mạnh và thanh của Phương Vy trình bài những nhạc phẩm này thì khỏi chê đâu được. Bài chủ đề cũng khá vui nhộn qua tiếng hát Đông Nhi. Nhưng náo nhiệt nhất là “Tân thời” do Jun Phạm trình bài. Tôi vẫn mê mẩn những tiếng trống lốc cốc và vũ điệu twist. Hy vọng sẽ được cơ hội xem phim này.

Đức Tuấn: 36

Mỗi album của Đức Tuấn là một sản phẩm có giá trị. Về phần hoà âm phối khí, Đức Tuấn lúc nào cũng đầu tư rất kỹ lưỡng. 36: Tuấn hát Quỳnh cũng không ngoại lệ. Lần này Đức Tuấn chọn những ca khúc của Trần Lê Quỳnh với những ca từ nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Không chỉ riêng về tình yêu đôi lứa mà còn cả tình cảm mẹ cha. Tuy cách phát âm của Đức Tuấn vẫn còn hơi điệu, đây là một tác phẩm đáng nghe và đáng khen.

Hoàng Tùng: Khúc xưa

Với chất giọng khoẻ mạnh của Hoàng Tùng và được Duy Cường hoà âm cho những Khúc xưa thì thật tuyệt vời. Tuy nhiên Hoàng Tùng không thể thoát khỏi cái hình bóng to lớn của Tuấn Ngọc. Nhất là với “Tình tự mùa xuân”, Hoàng Tùng đã cố gắng hết mình nhưng không thể nào vượt qua được cái version của Tuấn Ngọc. Phần phối khí của Duy Cường bây giờ cũng không khác gì anh đã từng làm mấy chục năm về trước nên không giúp đỡ được gì cho Hoàng Tùng. Tuy không được bộc phá nhưng đây vẫn là một album khá hay trong một lĩnh vực hạn chế.