VISUALGUI

25 năm

Vài tháng trước anh Cao Nguyên gửi tặng tôi 25 năm. Album gồm mười bài tình ca được nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ thành nhạc từ những bài thơ của anh Cao Nguyên. Lời thơ của anh giản dị nhưng dễ thương. Thí dụ như bài chủ đề: “Hai mươi lăm năm trước, anh với em cứ nhìn nhau / Anh kể chuyện vô duyên, em cười… anh kể chuyện vô duyên.” Với hai giọng hát duyên dáng và trầm ấm của Diệu Hiền và Ngọc Quy, đây là một món quà tin thần yêu quý. Tuy album không có bán trên thị trường, những bài nhạc trong album này và nhiều bài khác đã được phổ nhạc có thể tải về và nghe miễn phí tại thomua.com.

Vasa Diệu Nga: Giữa khung trời xa

Đây là lần đầu được nghe tiếng hát Vasa và tôi bị lôi cuốn ngay bởi chất giọng cao vun vút và tuyệt đẹp của cô. Cô chuyển từ giọng alto qua soprano nhẹ nhàng và dễ dàng. Phần hòa âm và dàn dựng (orchestration) của nhóm NNX rất tuyệt vời từ bán cổ điển đến rock-pop đến blue-jazz. Bài “Về lại phố xưa” được phối theo giai điệu blues với tiếng double bass đánh quá phê. Mỗi nhạc phẩm trong album điều có những phần hòa âm khác nhau và đặc sắc. Tôi sẽ nghe đi nghe lại album này rất nhiều lần trong tương lai.

Mộng Thủy: Đừng xa nhau

Đã khá lâu mới được nghe một sản phẩm mới của chị Mộng Thủy. Giọng soprano của chị vẫn cao vun vút và vẫn đẹp. Lối hòa âm của Duy Cường vẫn vậy không thay đổi. Dù là album mới nhưng cũng không có những nét mới. Những tình khúc của các tác giả như Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, và Ngô Thụy Miên lại được hát lại. Tuy album sang trọng theo phong cách thính phòng nhưng hơi bị chán vì chả có gì mới lạ. Album cover thiết kế cũng khá tệ.

Thật đáng tiếc vì tôi rất thích giọng của chị Mộng Thủy và hòa âm của anh Duy Cường. Nhưng mấy chục năm nay anh vẫn giữ thế và không hề khám nghiệm hay tìm tòi một đường lối mới. Mỗi lần thấy album do anh đảm nhiệm phần nhạc là tôi đón được sản phẩm đó như thế nào. Too predictable.

Asia Special Edition: Đất nước tôi

Bộ DVD và CD của trung tâm Asia gồm 24 bài hợp ca hát lên cho sự đấu tranh cho đất nước Việt Nam. Với những phần hoà orchestra âm sôi động hoà quyện với những tiếng hát đồng lòng yêu thương đất nước, bộ sưu tầm Asia Special Edition rất quý. Hơi uổng là phần thiết kế bìa thật tệ quá. Từ màu sắc đến hình ảnh đến typography đều không được thiết kế gọn ghẽ và không được sang. Nhìn như là tuyên truyền (propaganda) hơn là thiết kế đồ hoạ.

Việt Khang: Nước Nam của người Việt Nam

Việt Khang chưa phải là ca sĩ chuyên nghiệp nhưng anh hát những ca khúc của mình bằng một con tim yêu đất nước Việt Nam. Từng lời ca của anh chứa đựng từng nỗi đau khi chứng kiến nước nhà bị Tàu xâm chiếm. Ca từ của anh nói lên sự đấu tranh cho người dân Việt Nam. Từ “Nước Nam của người Việt Nam,” “Anh là ai,” “Trả lại cho dân,” đến “Việt Nam tôi đâu,” những lời tâm sự của anh khiến tôi nghẹn ngào xót xa vô cùng cho quê hương của chúng ta. Thành thật cám ơn tấm lòng yêu nước của anh và rất kính trọng sự dũng cảm của anh.

Bảo Yến: Về Đâu Mái Tóc Người Thương

Mẫu hậu Bolero không cần đổi mới và cũng không cần điệu đà vẫn đem lại những cảm giác thấm thía cho những tình khúc trữ tình quen thuộc. Từ “Mưa rừng” (Huỳnh Anh) đến “Mùa xuân của mẹ” (Nhật Ngân) đến “Đêm buồn tỉnh lẻ” (Tú Nhi) đến “Căn nhà ngoại ô” (Anh Bằng) đến “Hoa xứ nhà nàng” (Hoàng Phương), giọng miền Trung truyền cảm không rên rỉ gợi lại những hình ảnh đáng yêu của quê hương Việt Nam. Phần hoà âm của Kim Tuấn cũng khá. Phải chi chỉ đơn giản với phần đệm guitar thì phê biết bao.

Quốc Bảo & Nguyên Hà: Địa đàng 3

“Tình ái như con diều bay tuột dây / Giữa mây trời buông lả lướt”,  Nguyên Hà tự sự qua “Tình Ngoan”. Đây là một bài blues buồn diễn rõ nét hát của Nguyên Hà. Nhạc sĩ Quốc Bảo nhận ra được bản chất bụi, lười, và bất cần của Nguyên Hà nên anh đi tiếp với ý niệm kể chuyện của cô. Đặt biệt với Địa đàng 3, Quốc Bảo cho vào những tác phẩm có giai điệu dân ca rất dễ thương. “Thương nhau chúc đi” thì vui tươi trẻ trung. Còn “Vần trăng rỗng” thì nhẹ nhàng và huyền diệu. Nhưng thấm thía nhất là “Chiều thanh”. Tiếng hát Nguyên Hà với tiếng đàn tranh Vũ Kim Yến thật tuyệt vời.

Hoàng Quyên: Sống hấp dẫn

Giữ già và trẻ, em chọn ai? Qua album Sống hấp dẫn, Hoàng Quyên chọn cả hai. Đáng tiếc rằng, hai đường lối khác nhau khiến cho album mất đi sự tâm trung cho người nghe. Từ giai điệu jazz buồn chuyển sang nhịp điệu dance vui nhộn tạo ra cảm giác lộn xộn.

Đây không hẳn là lỗi của người ca sĩ mà luôn cả phần của người thực hiện album. Đỗ Bảo và Võ Thiện Thanh là hai nhạc sĩ với styles khác nhau. Khi họ cùng làm việc với nhau đã không tìm ra được một phong cách hòa hợp cho Hoàng Quyên. Với chất giọng già dặn trầm buồn, Hoàng Quyên thích hợp với dòng nhạc jazz hơn. Nếu như Hoàng Quyên chỉ làm việc riêng với Đỗ Bảo để thực hiện một album jazz thuần túy thì hiệu quả hơn.

Chẳng hạn như bài “Bên kia ngọn đồi”, một nhạc phẩm pop của Võ Thiện Thanh, được Đỗ Bảo biến hóa thành một bài bossa nova say sưa hấp dẫn. Ngược lại bài ballad “Nghịch lý” của Đỗ Bảo được Võ Thiện Thanh remix lại với nhịp điệu dance funk mới như không phù hợp với lối hát cứng cỏi của Hoàng Quyên. Đây không phải là chê bai Võ Thiện Thanh. Chỉ là dòng nhạc của anh không ăn rơ với giọng hát Hoàng Quyên.

Phạm Anh Duy: Nữ thần

Phạm Anh Duy có tiếng hát tốt nhưng nam ca sĩ trẻ này vẫn chưa tìm được lĩnh vực trong chất giọng của mình. Với album đầu tay, Nữ thần, Anh Duy thí nghiệm với những tone khác nhau. Với bài mở đầu, “Phố mùa đông” của Bảo Chấn, Anh Duy ca tone trầm thấp rất quyến rũ. Qua đến bài thứ nhì, “Mùa đông sẽ qua” của Huy Tuấn và Dương Thụ, Anh Duy đổi qua tone cao chát chúa. Rồi “Em và Tôi” của Thanh Tùng, Anh Duy thay đổi liên tục như chỉnh tone trên dàn Karaoke. Nếu như Anh Duy tập trung để hoà hợp giọng mình thì album này rất hay. Vì phần nhạc acoustic với tiếng đàn guitar của Nguyễn Anh Tuấn nghe rất phê.

Bill Harley: Play It Again

This morning the boys glued their eyes to the TV and wouldn’t pay attention to what their mom was telling them. She went up to the TV and turned it off. Suddenly the hook came to me and I started to sing, “Dad threw the TV out the window, the window.” They looked at me weird so I pulled out my phone, searched on YouTube, and found the tune immediately. My oldest boy found it funny while my middle one got mad. That song brought back so much memories of my early years in the U.S. I borrowed a kid cassette from the local public library and that particular tune caught my attention even though I barely understood all the words. I also loved “You’re in Trouble.” I am now listening to the entire album on a Friday morning while working.