VISUALGUI

Thơ Mưa Cao Nguyên: Ngâm và Hát

Năm ngoái tôi may mắn được làm việc với anh Cao Nguyên trong quá trình thiết kế trang nhà cho thi phẩm Thơ Mưa của anh. Tuy không rành về thơ lắm nhưng tôi đọc và cảm nhận được lời thơ nhẹ nhàng, thơ mộng, và sâu lắng của anh. Sau khi trang nhà thomua.com hoàn tất, tôi tiếp tục cập nhật những bài tình ca được nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ. Gần đây anh Cao Nguyên và nhạc sĩ Võ Tá Hân cho ra đời một album gồm mười ca khúc với giọng hát Diệu Hiền và Ngọc Quy. Cũng khoảng thời gian đó anh Cao Nguyên nhờ tôi đăng lên một số bài thơ được ngâm.

Tuy đã có CD Thơ Mưa anh Cao Nguyễn tặng tháng trước nhưng tôi nảy ra một ý niệm sắp xếp lại những bài ngâm đi cùng những bài hát. Sự kết hợp giữa lối ngâm thơ theo truyền thống cùng tân nhạc tình ca thật thú vị. Ví dụ bài “Mưa” được Đài Trang diễn cảm rồi được Diệu Hiền tâm sự. Tuy cùng một lời (“Mưa ngang, mưa dọc, mưa vu vơ buồn / Mưa viền gò má em vuông / Sao mưa rơi ngược ướt luôn mây trời?”) nhưng với hai cách bày tỏ khác nhau. Diệu Hiền là một trong những ca sĩ trẻ Việt nam có giọng hát đẹp và trầm lắng.

Với “Ở Niết Bàn,” phần ngâm của Hồng Vân sâu lắng, còn phần hát của Ngọc Huy nhẹ nhàng. Sự tương phản giữa hai phong cách tạo ra một sắc màu lạ, đặc biệt qua câu, “Bồ Tát hỏi, có muốn làm Bồ Tát?” Với “Thu” giọng ngâm miền Trung của Thu Thủy da diết, còn giọng Bắc của Diệu Hiền trong sáng thơ mộng. Sự khá biệt đó đem đến một nổi buồn mang máng qua câu, “Thu nầy không trọn, thu sau? / Hẹn nhau mấy kiếp, đợi nhau nửa mùa!”

Ở đây tôi chỉ giới thiệu ba bài hát và ngâm của thơ Cao Nguyên và nhạc của Võ Tá Hân vì bạn có thể nghe hoặc cập nhật hết tất cả các bài bên trang thomua.com. Phần dưới đây tôi chỉ liên kết qua những bài thơ được ngâm và được viết thành nhạc. Tôi tin chắc bạn sẽ thích thú như tôi.

  1. Mưa
  2. Một giấc mơ
  3. Thu
  4. Tuyết rơi
  5. Ở Niết Bàn
  6. Trưa Bolsa
  7. Mưa đêm

Ngọc Quy: Chuyện Tình

Năm 2016 quá nhiều căng thẳng cho nên Chuyện Tình của Ngọc Quy rất thích hợp để thưởng thức vào những ngày tháng cuối năm.

Gồm có chín tình ca ngoại quốc rất lãng mạng như “Bài Gợi Ca Tình Yêu (Chanson D’orphee),” “Em Đẹp Như Mơ (Elle Était Si Jolie),” và “Hôn Em Thật Nhiều (Besame Mucho),” Ngọc Quy mang đến cho người nghe những giây phút thư giãn nhẹ nhàng qua giọng hát thư sinh yêu kiều được bổ sung thêm với những phần hòa âm mọc mạc sang trọng.

Bên cạnh những bài đơn ca, Ngọc Quy cùng song ca rất hợp tình và hợp ý với Diệu Hiền qua “Khúc Hát Thanh Xuân (When We Were Young)” và “Người Yêu Dấu Ơi (Koibito Yo).” Với “The Prayer,” Janice Phương ca phần tiếng Anh rất chuẩn. Giọng cao vút như chim họa mi hót trong đêm của Janice rất hợp rơ với giọng trầm của Quy.

Với “Trở Về Sorrento (Come Back To Sorrento)” phần hòa âm mang nhịp điệu Latin nhộn nhàng. Không biết Ngọc Quy hát tiếng ngoại quốc khác ra sao, nhưng khi hát lời Anh trong ca khúc “Chuyện Tình (Love Story)” anh phát âm không được tự nhiên lắm.

Như Ý Vol. 7: The Remix

Tuy những nhạc phẩm không xa lạ và lối remix không mới mẻ, album Vol. 7 của Như Ý nghe lần đầu cũng khá thú vị vì giọng trầm, đầy đặn, và lôi cuốn. Nghe lần thứ nhì thì cũng tạm tạm. Đến lúc thứ ba là quá đủ. Nghe đến 100 lần thì dường như nó đã thấm vào tận óc. Mỗi lần nghe là tôi liên tưởng đến ngay phần mở đầu của bài “Những Lời Dối Gian” khi một giọng nam cảnh cáo rằng, “This shit is about to go down.” Không biết phải dịch ra tiếng Việt làm sao.

Tại sao tôi phải nghe đến 100 lần? Lý do đơn giản là vì thằng con trai út mê album này khi nó mới sáu tháng. Khi cả nhà đi xe xa nó la ầm ỉ. Thế mà khi mở nhạc này lên là nó nín thinh. Nó ngủ rất say tuy nhạc đập ầm ầm và tỉnh giấc ngay khi album hết. Mấy tuần vừa qua nó bệnh rất nặng nhưng nhờ có cô Như Ý trấn an. Đêm khuya phải có tiếng bass đập mạnh và tiếng hát của cô mới giúp cho nó được một giấc ngủ ngon.

Khi làm album này chính Như Ý và người producer cũng không nghĩ đến một fan cuồng tí hon này. Dù sao đi nữa thì cũng cám ơn cô và những bàn tay đã tạo ra một album nghệ thuật đóng góp vào phần giúp đỡ những người cha mẹ vượt qua những ngày tháng vất vả nuôi con.

Gucci Mane: Everybody Looking

This crazy election is unescapable. It even shows up on Gucci Mane’s Everybody Looking. In “Pussy Print” Gucci raps, “And I only featured Kanye / Cause we both some fuckin’ narcissists / Narcissistic tendencies with psychopathic pockets, bitch.” Does that sound like someone running for president? The hook in “Out Do Ya” is more relevant than ever: “How you let a nigga in the feds out do ya.” We are seven days away from this from this intense, dramatizing election, and if you can’t tune out of it, you might as well enjoy it. In addition, Gucci has such a distinctive flow that he can turn even his most nursery rhymes into artistic expression. In the second verse of “At Least A M,” he literally rhymes about alphabet letters:

I love to love the M
Gucci Mane a G
I’m from BC Bouldercrest
And I be scrapped up to the teeth
I used to have them P’s
I got em’ from AZ and I used to pay like one for em’ sell em’ for the three
RIP to E, how you let a nigga in a motherfucking wheelchair beat you to the cheese
You deserve a D
Y’all ain’t really flown but you post’ gettin’ up lil’ money but ain’t get money like me
I’m steady pushing three, or you can call it H
But ain’t no need to call me unless you got ninety G’s, I’m tryna’ make a B
You tryna’ make a play but get the fuck up out my face cause nigga you the MTD’s

You have to listen to him rap to appreciate his fucking genius.

Norah Jones: Day Breaks

Jones is back with a brand new jazz relaxation. Her sultry voice is still soothing, but her keyboard chops is improving. She even swings on “It’s a Wonderful Time for Love.” Highlights, however, are recordings, including the album opener and the title track, with the backing of legend saxophonist Wayne Shorter. “Peace,” in particular, is an affectionate collaboration between Shorter’s soulful, fluid solo and Jones’s fragmented keyboard. Somehow “Tragedy,” which refers to a different kind of self-destruction, is so fitting to the current presidential nominee from the Republican Party. His addiction to fame is far more tragic than alcohol, and the way Jones phrases the hook in various vocal ranges gets me every time.

Hoàng Quyên: Góc em (Tình ca Trần Viết Tân)

Cách đây vài năm trong một lần trò chuyện với anh Trần Viết Tân, tôi góp ý, “Sao anh không đầu tư vào một ca sĩ cho một album.” Ngoài đĩa Quang Minh, các sản phẩm anh đã phát hành có sự góp mặt của nhiều ca sĩ vì theo anh, “Mỗi giọng hát đem đến mỗi sắc màu khác nhau.” Tôi hiểu ý anh nhưng nhiều tiếng hát làm ngắt đi sự xuyên suốt trong một album.

Nghe Góc em (phát hành năm ngoái), tôi rất vui khi thấy anh tập trung vào giọng hát trẻ Hoàng Quyên. Càng thích thú hơn nữa là anh đã giao phó toàn bộ phần hòa âm phối khí cho nhạc sĩ Trần Mạnh Hùng. Kết quả của sự hợp tác chặt chẽ giữa một ca sĩ và một nhạc sĩ tạo ra một concept album tình ca Trần Viết Tân thật trọn vẹn. Dường như cả ba đã thở chung một bầu không khí âm nhạc.

Với bảy tác phẩm mới, anh Tân không viết lời mà chỉ đóng vai trò phổ thơ. Và anh rất khéo léo trong công việc chọn lọc những lời thơ. Chắc anh phần nào phải rơi lệ khi soạn bài “Viết cho em,” thơ của Nguyễn Thanh Tâm. Được Trần Mạnh Hùng phối khí theo phong cách new age hiện đại, bài hát mở đầu với tiếng đàn guitar quyện vào tiếng kéo da diết của đàn violin. Với chất giọng trầm buồn, Hoàng Quyên cất tiếng hát, “Em có nghe không / Ẩn sâu dưới lòng đất / Có hạt mầm đang cựa quậy / Và trong cơ thể anh / Tất cả cũng cựa quậy.” Tâm trạng của một người ở lại còn đau đớn hơn người đã ra đi. Hoàng Quyên truyền đạt được nổi lòng mất mát đó.

So với bài hát nặng nề trên thì bài chủ đề, “Góc em” (thơ của Thy Nguyên), nhẹ nhàng hơn. Qua giai điệu slow rock lai láng, Hoàng Quyên tâm sự, “Đọc trên Facebook biết anh có thêm một người đàn bà / Biết anh có thêm một đứa trẻ / Biết anh cộng hạnh phúc bằng mắt / Biết anh nâng hạnh phúc bằng tay… em vui.” Hoàng Quyên nhả chữ “em vui” với tâm trạng ngậm ngùi cho thân phận dù rằng vui cho anh khi có một cuộc sống hạnh phúc. Và “Không phải em” (thơ của Đinh Lê Vũ), Hoàng Quyên cũng buông những lời trách móc nhẹ, “Những câu chuyện vu vơ không đầu không đuôi anh nói… là với một người khác… không phải em…” Thắm thía hơn khi “… nụ hôn của anh vào lúc nửa đêm… dành cho một người khác… không phải em!”

Bài cuối “Mùa âu lo” (thơ Nguyễn Thanh Tâm) nói lên nổi băn khoăn của con người: “Có người hạnh phúc cũng phải nén lại… thành bong bóng thả lên bầu trời / Khi khổ đau cũng phải nén lại… thành viên đá cuội thả xuống biển khơi.” Câu này mượn lời của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn để nhắn nhủ chúng ta nên sống thảnh thơi với chính mình và đừng âu lo trôi mãi không thấy bờ.

Với bảy ca khúc được kết lại với nhau theo ý tưởng hài hoà, Góc em là một đĩa nhạc nên được thưởng thức liền mạch từ đầu đến cuối. Tuy đến với âm nhạc bằng sở thích, anh Tân rất nghiêm túc trong giá trị nghệ thuật. Tôi kính trọng cách chơi chuyên nghiệp của anh và mong đợi nghe những sản phẩm mới của anh trong tương lai.

Hà Trần: Bản Nguyên

With her latest release, Bản Nguyên, Hà Trần proves that she can fucking rock too. The album begins with “Đêm (NYX),” a subliminal rock-folk that was written by Dominik Nghĩa Đỗ and Hoàng Quân with Hà Trần’s eccentricity and flexibility in mind. She sings, glides, screams around the electric guitar. While “Hoan Ca (Joys)” continues the rock theme, but with a mixture of Vietnamese folksy, “Trầm Khúc (Sadness Lullaby)” explores the hip-hop-folk-rock territory and shows off Hà Trần’s unmistakable style. Nevertheless, Bản Nguyên is a concept album that must be experienced in its entirety.

Hoàng Anh Khang: Ðừng Hát Khi Buồn

Với chất giọng countertenor tốt (không chua chát như Bằng Kiều, không mỏng manh như Mai Thanh Sơn) và tiếng đàn guitar mộc mạc, Anh Khang thổi một làn hương mới vào “Hoa Sứ Nhà Nàng” (Hoàng Phương). Với cách phát âm rỏ và lối dứt câu ngắn gọn, Anh Khang xóa đi chất mùi mẫn trong “Ai Khổ Vì Ai” (Thanh Sơn) và “Mùa Xuân Không Còn Nữa” (Lam Phương) mà chỉ giữ lại những cảm xúc trong ca từ. Song ca với Ngọc Anh, hai chị em cùng tâm sự nổi nhớ “Quê Nhà” (Trần Tiến) khi đang sống trên xứ người. Như “Quê Nhà,” những bài xuất sắc trong album được Anh Khang tự đánh đàn cho tiếng hát của mình. Phải chi cả album đều thu âm như thế.

Hồ Bích Ngọc: Ngọc

Qua tám ca khúc quen thuộc, Hồ Bích Ngọc hát hết tất cả tâm hồn. Hòa vào âm nhạc nhẹ nhàng sang trọng của Thanh Tâm, giọng hát đầy truyền cảm của Ngọc đưa người nghe vào một không gian thân mật ấm áp. Đặc biệt qua “Cho Em Quên Tuổi Ngọc” của nhạc sĩ Lam Phương, Ngọc cho ta cảm nhận được một giấc mộng chua cay của một con tim ngậm ngùi. Ngọc là một album thính phòng giản dị đáng được thưởng thức.

Hà Nội, Love & The Shadow of Jazz

Although I am no longer keeping up with Vietnamese music, I would like to point out two notable Vietnamese-jazz albums released this year: Phạm Thu Hà’s Hà Nội…Yêu and Giáng Son’s Bống Tối Jazz (The Shadow of Jazz). Both albums came out about a week apart and both have their own target audience.

If you are new to jazz, Hà Nội…Yêu is a good introduction. Chances are you already familiar with ballads such as “Đoản Khúc Thu Hà Nội” (Trịnh Công Sơn), “Gửi Người Em Gái” (Đoàn Chuẩn & Từ Linh), and “Yêu” (Văn Phụng). The arrangements and orchestrations under the direction of Vũ Anh Tuấn are jazzy, calm, and enjoyable.

Right off the opening track, the upright bass, the muted trumpet, and the drum brushes create a soothing vibe inviting the listeners into an autumn afternoon in Hà Nội. Phạm Thu Hà’s slightly raspy voice is a perfect match for the instrumentations. In delivering these ballads, she doesn’t deviate much from the original compositions. In “Yêu,” she sings with ease and maneuvers her way around the bossa-nova arrangement. Hà Nội…Yêu is an ideal album for late-night relaxation and introspection.

Bống Tối Jazz (The Shadow of Jazz), on the other hand, is more for the adventurous jazz listeners. Unlike Hà Nội…Yêu, all the compositions are written by Giáng Son and arranged in contemporary styles including funk, soul, and rock. Despite its modernness, Bống Tối Jazz is not a challenging album if you can get past the idiosyncratic wordless singing from Trần Thu Hà and Tùng Dương.

Trần Thu Hà, in particular, makes all sort of weird vocables ranging from groaning to moaning to screaming to who knows what she’s doing. On “Thu Cạn (The End of Autumn),” for instance, her emphatic phrasing damn near ruined her singing and the beautiful melody. Her acapella version of “Cỏ và Mưa (Grass and Rain)” irritating and detracting from the essence of the ballad. In contrast, the result is stunning when she just sings and only scats two bars on the title track. “Nắng Muộn (Late Ray of Sunbeam)” is hypnotizing when she plays with her timing rather than her emphasis.

For Tùng Dương, his finest contributions are the fusion pieces such as the jazz-rock “Vệt Buồn (Stain of Sadness)” and the funk-jazz “Những Mùa Hè Lạnh (Chilly Summers).” His signature cadences are all over the tracks. The bossa-nova “Đêm Đợi (Lingering Night)” and “Chạm (Fondling)” are not as strong, but intoxicating nevertheless.

As a whole, Bống Tối Jazz is a fine album thanks to Giáng Son’s skillful lyrics, melodies, and harmonies. It would have been even better if Trần Thu Hà refrains herself from making all the vocal gibberish. Still, if you are into Vietnamese music with some jazz flavors, I recommend both albums.