23

The Phocal: Hanoi Jazz Vibes

Nhóm Phocal với thành viên Thủy Bùi (vocalist) Hoàng Tùng (band leader/guitarist), Ken Nguyễn (double bassist), Duy Phúc (pianist), Đỗ Mai Sơn (drummer), và Bùi Hoàng An (saxophonist) ra mắt album Hanoi Jazz Vibes đầu năm 2026 với những ca khúc jazz ballads được dịch sang lời Việt.

Album bắt đầu với ca khúc “Tạm biệt nỗi buồn” (“Bye Bye Blackbird” của Ray Henderson của Richard Rogers và Lorenz Hart) qua phần thể hiện của Thủy Bùi và Hồng Khanh. Ca khúc được mở đầu với tiếng hát nhẹ nhàng cùng với tiếng đàn guitar điện. Tiếng double bass tham gia vào và cả band trở nên swing. Hoàng Tùng đánh solo, rồi đến tiếng saxophone của Bùi Hoàng An. Lâu lắm mới nghe band nhạc Việt chơi theo phong cách improvisation của nhạc jazz. Lời nhạc của Thủy Bùi của thú vị: “Chim đen xin hót vang bài ca đến nơi huy hoàng / Đưa ta đến nơi khung trời tự do”.

“Trăng xanh” (“Blue Moon”) được chuyển sang giai điệu bossa nova lả lướt. Hằng Du và Huy Khanh hát đối với nhau (call and response) nghe lãng mạn: “Và nàng chợt nhớ cơn gió khẽ lạnh / Một vòng tay êm như chiếc gối mềm / Lời ngọt ngào bên tai ‘Hãy đến bên em’”. Duy Phúc đánh một bài solo có chất blues say sưa và Bùi Hoàng An thổi tiếng sax bay bổng trong đêm.

“Thân tâm” (“Body and Soul” của Johnny Green và Edward Heyman) dịch sang tiếng Việt không hề dễ nhưng Thủy Bùi và Quân Phạm đã vượt qua được thử thách đó. Chỉ hai câu đầu đã nghe phê rồi: “Chìm trong buồn bã và cô đơn / Thở than vì em chỉ có riêng em thôi”. Tiếng sax của Bùi Hoàng An khi đệm cho đôi song có một thoáng của Coleman Hawkins. Phần solo của Bùi Hoàng An nghe cũng khá đậm chất trầm của Hawkins.

Từ cách hát đến phần improvisation, Hanoi Jazz Vibes rất đúng jazz standards, chỉ hơi thiếu phần scat. Đến bài cuối của album, “Gọi tên anh” (“Let Me Call You Sweetheart” của Leo Friedman và Beth Slater Whitson) mới xuất hiện phần scat. Thủy Bùi và Hằng Du cùng scat với nhau qua nhịp điệu samba vừa sexy vừa thuần thục. Khâm phục, khâm phục.

Vĩnh biệt Công Thành

Lúc mới qua Mỹ, tôi rất ngưỡng mộ anh Công Thành. Chẳng những anh hát cũng khá và nói chuyện duyên dáng, mà anh có một người đẹp tóc vàng luôn sát cánh bên anh. Chị Lyn không chỉ đẹp mà còn hát tiếng Việt. Lúc mới đặc chân trên đất Mỹ, tôi cũng ao ước được một cô bạn gái tóc vàng. Tuy sau này tôi thích bạn đời mình là người Việt, tôi vẫn khâm phục anh. Nghe tin anh qua đời, tôi cũng bùi ngùi cho dù tôi chưa bao giờ gặp anh và anh cũng chẳng biết tôi là ai. Dù sao đi nữa tôi cũng cầu mong cho anh được yên giấc.

Huỳnh Hồng Chinh: Một thoáng tình thu (2015 – 2025)

Chiều hôm qua ra công viên chơi pickleball với bạn bè. Sân chơi thì ít mà người chơi thì nhiều. Trời mát mẻ thoải mái, tôi lấy Một thoáng tình thu của Huỳnh Hồng Chinh ra đọc. Tập thơ vừa được gửi đến nhà. Ở trang cuối, tác giả đã ghi lại vài câu tặng cho mẹ vợ tôi. Ngày xưa mẹ anh và mẹ vợ tôi là bạn học với nhau.

Tôi xin đọc ké và đọc một loạt hết 54 bài tác giả đã viết từ 2015 đến 2025. Phần nhiều thơ anh viết theo lục bát. Lời thơ giản dị dễ hiểu. Đề tài xung quanh những câu chuyện buồn vui trong cuộc sống như những ngày tháng mùa đông tuyết phủ lạnh lẽo nhớ quê nhà, lời chúc sinh nhật người thân, cảm xúc khi họp mặt bạn bè, hoặc lời tiễn người thân mới lìa trần. Xin phép được chia sẻ bài “Tiễn Mẹ về cõi Phật” anh viết vào tháng sáu năm 2018:

Mẹ ơi! An giấc thiên thu,
Chúng con thương xót, ngậm ngùi mến yêu.
Mong hồn Mẹ được tiêu diêu,
Về nơi cõi Phật, vạn điều thảnh thơi.

Lửa hồng tiễn Mẹ về trời,
Thân tàn cát bụi, tình đời còn đây.
Khói hương theo gió vơi đầy,
Nguyện cầu Mẹ sớm sang Tây Phương trời.

Cảm ơn quý khách muôn nơi,
Ghé thăm phúng điếu, ngỏ lời phân ưu.
Tiễn Mẹ giấc ngủ ngàn thu,
Về nơi cõi Phật, vô ưu, vô phiền.

Giã từ trần thế vô biên,
Thoát qua bể khổ, vào liền cõi tiên.
Lời tạ từ tận trái tim,
Kề vai chia sẻ, vạn niềm tri ân.

Hồng Chinh quê ở Nha Trang nhưng đã định cư ở Boston. Sống nơi xứ lạnh quê người mà còn viết thơ tiếng mẹ đẻ là quý rồi. Tuy nhiên tôi xin góp ý về phần ký tự pháp (typesetting) cho những bài thơ. Tập thơ dùng quá nhiều phông chữ khác nhau khiến cho người đọc bị phân tán. Những bộ phông thư pháp chưa có dấu Việt nên khá nhiều chữ bị lỗi. Hy vọng ấn bản lần sau hoặc những tập thơ trong tương lai, tác giả chú ý đến cách dùng chữ để không bị lỗi và đồng thời để người đọc chú trọng vào lời thơ.

Tự lập

Lúc trước tôi đọc quyển hồi ký mà giờ đây không còn nhớ tác giả và cũng không còn nhớ tựa đề. Tôi chỉ nhớ câu chuyện kể lại lúc tác giả mới lên sáu hay bảy tuổi, cha cô đã dạy cô cách sống độc lập. Một thời gian ngắn sau khi ông qua đời, cô mới phát hiện ông đã bị ung thư vào giai đoạn cuối. Gia tài của ông để lại cho cô là cách sống tự lập.

Tôi suy nghĩ về câu chuyện này và kết luận rằng không phải đợi đến lúc gần lìa đời mới dạy con cách sống tự lập. Cơ hội bên con không biết được ngày nào còn ngày nào hết. Những gì có được hôm nay có thể sẽ không còn ngày mai. Những lời hứa hẹn trong quá khứ không có nghĩa sẽ giữ mãi trong tương lai. Những gì ta đã cố gắng xây dựng nên có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Khi niềm tin đã không còn nữa, mọi thứ sẽ dễ dàng tan vỡ.

Tôi luôn nhắc nhở mấy đứa con phải đùm bọc lẫn nhau, nhất là anh lớn phải chăm sóc cho các em. Có thể một ngày nào đó tôi không thể ở bên cạnh các con. Dĩ nhiên, tôi không bao giờ muốn chuyện đó sẽ xảy ra nhưng đôi khi cuộc đời không đoán trước được. Mình chỉ có thể làm chủ được chính mình. Hơn nữa tụi nó biết tự lập càng sớm thì cuộc sống của chúng nó đỡ phải khổ cực.

Đừng trông cậy vào người khác mà hãy tự làm cho chính mình. Đừng lệ thuộc vào người khác mà hãy từ độc lập cho bản thân. Đừng đi theo đường mòn của người khác mà phải tự tìm con đường mới cho chính mình. Đừng ganh tị với người khác mà phải tự phấn đấu cho chính mình. Đừng lừa dối ai và luôn cả bản thân mà hãy sống chân thật với chính mình. Khi tụi nó hiểu biết được những điều đó thì tôi mới yên tâm.

Khi sống tự lập thì lý trí tụi nó sẽ vững vàng và không dễ bị sa đọa. Dù cho cuộc sống đầy sóng gió, chúng nó sẽ có đủ kiên cường để vượt qua. Dù ngày mai không có tôi bên cạnh, chúng nó vẫn có thể tự lo cho bản thân. Tôi không phải là kẻ bi quan. Chẳng qua là tôi không thể nào lơ là với những gì mình đang có vì ngày mai không biết sẽ còn hay không.

Visualgui.com Turns 23

My blog, Visualgui.com, turns 23 today. While the blogging sphere has diminished after the rise of social media, I am still blogging almost daily. It’s one of my favorite activities that I still enjoy doing. I am so glad that I have found blogging. It has opened a whole new world for me that I didn’t know existed.

Up until I started blogging, I hated writing. I didn’t know what to write. I stared at a blank piece of paper or a blinking cursor on screen and couldn’t get my words out of my head. I dreaded writing academic papers. I almost failed all my writing classes. I ended up choosing design as a major so I didn’t have to write. I just needed to make things look pretty. I loved design until I had to make a living off it. Design has become a job. I didn’t like design for money. I enjoyed designing for myself.

In contrast, writing will never become my profession. I will never make money off writing. I don’t need to write for others. I only write for myself. Blogging allows me to write whatever the fuck I want. I spent the last 23 years practicing my writing in both English and Vietnamese. I no longer fear the blank page nor the blinking cursor. It feels liberating that I can get my thoughts out of my head.

Blogging has given me the space I needed to work out my issues, document my life, and just write. Furthermore, blogging has made me a reader and a listener. For many years I hated reading. After I started blogging, I read voraciously so I could practice writing reviews. The more I read, the more I enjoyed reading and discovering new topics. I read from fiction to non-fiction, design to web development, typography to technology, jazz to hip-hop, and English to Vietnamese. I won’t stop reading.

I have always been a music listener. Whenever I discovered something interesting in music, I wanted to share with others. I wanted to point out exactly what I was hearing. I didn’t have too many people around me to share my listening experience. As a result, I wanted to write about music and share with the world. When I first started to review music, it took me forever to get the words out. My music vocabulary was limited. The more I write, however, the more words I pick up and my flow becomes better. I still enjoy listening and writing about music.

Whenever I get into something, I tend to stay with it for as long as I still make progress. I love skiing and snowboarding because I will continue to improve myself. Writing has become a life-long learning process because I can continue to improve. I don’t need to become a writer. I don’t need to become a professional skier or snowboarder. I am still a professional designer who does many other things. Even though blogging, reading, skiing, snowboarding may have nothing to do with design, they help me to become a better designer. I gain broader perspectives and I bring outside influences into design. I don’t get locked into design trends. I don’t get creative blocks. I don’t get burned out. Now I understand the reason to look outside of design.

My blog has been running on WordPress for over 20 years. The first few years, it was powered by B2, which was the core infrastructure before WordPress. Over the years, WordPress has moved beyond a blogging engine and become a full-blown content management system. Nevertheless, I still only use WordPress for blogging. I keep my theme simple so that I can change the design at least once a year. I mostly changed the typography and moved things around a bit to improve the reading experience.

Twenty three years into blogging and I still want to write something each day; therefore, I will continue to do this for as long as I can. It has been an incredible journey so far and there’s no reason for me to stop. I am still living. I still have many things to get off my chest. I am still blogging.

If you would like to see the visual changes of my blog in the past 23 years, check out the archived screenshots.

Stacey Kent: A Time for Love

If I were to learn how to sing in English, I would imitate Stacey Kent. Her enunciation is fucking irresistible. With the intimate setting in her latest release, A Time for Love, I have no choice but to listen to each of her words.

The album kicks off with “Lucky to be Me” (composed by Leonard Bernstein with lyrics by Betty Comden and Adolph Green)—an upclose duo with pianist Art Hirahara. Just listen to the way she drops the “k” in: “I am simply thunderstruck / At this change in my luck.” Her attention to words alone makes her singing unmistakeable.

With “The Shadow of Your Smile,” Kent and Hirahara stripped the bossa nova rhythm down to just a slow-burning rendition. She leaves plenty of room for her pianist to accommodate her voice. The mutual respect between their musicianship comes through in their collaboration.

“As” is a fascinating reinterpretation of Stevie Wonder’s classic. Hirahara switches to an electric keyboard for some funk groove and Tom Tomlinson joins in with his soprano saxophone. In the refrain, Kent simply sings the word “always” and lets Tomlinson’s soprano play the backup: “Until the ocean covers every mountain high / Until the dolphin flies and parrots live at sea / Until we dream of life and life becomes a dream.”

I can’t comment on her French in “La Javanaise,” her Spanish in “Carihoso,” and her Italian in “E la Chiamono Estate.” I don’t know these languages, but I like the sound of her singing.

It’s a Wrap (Day 55)

My 2025-2026 season has officially ended after spending spring break at Stowe. Despite the pouring rain and the melting snow, the conditions at Stowe were still decent. I skied two days and snowboarded three days.

For the entire season, I spent 55 days skiing, snowboarding, coaching, and spending time with my family on the mountains. Each season, I love skiing and snowboarding a bit more than the previous. I enjoyed the fun, the exercise, the social, the experience, but the self progression, the self discipline, and the self motivation keep me coming back season after season.

My goal has been carving on both ski and snowboard. I am about 70% there this season. I will have to wait for the next season to continue my progress. Of course there are many techniques to learn, but I just want to focus on one thing at a time. I will continue to learn and to progress for as long as I can.

It’s a privilege for me and my family to have access to these expensive winter sports for almost free. Of course, I have to work, but I am glad that my skills paid for our passes. Nevertheless, I didn’t get to work much last season, which was fine with me. I didn’t fight for my turn to teach. In fact, I gave up my turn so I could spend time skiing or snowboarding with my family.

While my colleagues worked on their certification, I just worked on my own progression. My lead instructors and trainers encouraged me to get certified, but I didn’t see the benefits. In contrast, I have to pay a $150 membership fee each year to keep my certification active. I am content with being a none-certified instructor for now.

It’s time to put away the equipment. December 2026 will be here before you know it. Until then, let’s grab some rollerblades and skateboards for the spring and summer.

Lesson From My Kid

The other day, Xuân played pickleball against his buddy. They became competitive and argued back and forth. His friend got mad and walked off the court. He said to Xuân, “I am done with you.”

I observed, but didn’t want to get involved. I didn’t say anything and let them work out their conflict themselves. Xuân looked sad and wanted to go home. I took him home. In the car, I asked Xuân, “Are you OK?” He nodded, but didn’t want to talk about it.

The next day, Xuân asked me if I were going to dads’ volleyball night so he could meet up with his buddy. I asked him, “Weren’t you guys mad at each other yesterday?” Xuân replied, “Everytime we fought, we would be friends again the next day. We were always like that.”

When they met up for volleyball, they were so happy to see each other. My jaw dropped. It was fucking awesome how kids just moved on quickly and held no grudges. It was an eye-opening moment for me.

Even as an adult, I often took things too seriously. I had a difficult time letting shit slide. I ended up holding things inside. I need to learn to be a kid again. Just let shit go. No need to sweat over small things. Just move on. Life is too damn short. In fact, let’s turn negative into positive.

Thanks to my Lil Xuânshine and his buddy for teaching me an invaluable lesson.

Những ngày ở Phi

Bỗng nhiên bồi hồi nhớ lại những tháng ngày sống ở Phi Luật Tân. Sáu tháng ở xứ lạ quê người cũng là lúc bước vào giai đoạn thay đổi hoàn toàn trong cuộc đời của tôi. Hồi tưởng lại những tháng ngày ngỡ như cực nhọc lại là những giây phút thoải mái và vui vẻ trong đời tôi.

Lúc đó mẹ không phải bận bịu đi làm kiếm sống nên tôi có được nhiều thời gian bên mẹ. Chị cũng thế. Mỗi ngày ba mẹ con luôn quấn quýt bên nhau. Không làm cũng không sợ đói vì lương thực mỗi ngày được phát cho mỗi đầu người. Mẹ có tài năng nấu ăn nên có lương thực gì mẹ cũng biến chế thành những buổi cơm thơm ngon.

Sáu tháng ở Phi, chúng tôi chỉ ăn, đi học, và giao lưu với cộng đồng người Việt chờ ngày định cư ở Mỹ. Buổi sáng thức dậy, tôi đi học, chị và mẹ cũng đi học. Chị có học qua Anh văn ở quê nhà nên chị học lớp cao hơn tôi và mẹ. Tôi học lớp nhỏ còn mẹ học lớp người lớn tuổi. Nhưng mỗi buổi tối, mẹ và tôi đi học thêm thầy giáo người Việt dạy.

Trở về ký ức của những chuỗi ngày ở Phi mới đó mà đã 35 năm trôi qua. Tuy mẹ đã rời cõi đời này, nhưng hình bóng mẹ vẫn luôn bên tôi.

Lê Văn Thảo: Lên núi thả mây

Thấy tựa đề Lên núi thả mây nghe cũng lạ lạ. Tác giả Lê Văn Thảo viết văn đọc vui vui và dể hiểu. Đọc bài tựa đề khá thú vị nhưng phần kết thúc hơi bị cụt hứng. Tập truyện ngắn của ông đều như thế. Dường như tôi muốn những kết thúc đậm đà hơn nhưng tác giả thì chỉ muốn có những cái kết nhạt. Đọc cũng tạm, không thích lắm. Đọc để cho qua thời gian trong những lúc đợi chờ, như đợi những món ăn ở nhà hàng hoặc đợi tính tiền ở chợ Costco.