HOVACRITICA

New Typographic Sample: Bảo Ninh

Bảo Ninh is known for his historical fiction on the Việt Nam War. His works have been translated into 20 languages, including English. After reading his compelling short stories, I decided to create a typographic sample page featuring “Hà Nội at Midnight” and “Untamed Winds.” These two stories provide a glimpse into Bảo Ninh’s observations of the war. I also included English translations from Quân Mạnh Hà and Cab Trần. The sample is typeset in Atlante, designed by Yorlmar Campos & Martín Sesto.

Letter of Support for the Rick Holt Award

My colleague was being nominated for the Rick Holt Award, which “recognizes a Mason faculty or staff member who is committed to utilizing, promoting, and advocating for the use of active transportation as part of their daily commute life.” I was asked to write a letter of support. Of course, I complied:

To The Rick Holt Active Transportation Advocate Committee,

I am so glad to hear that MK is being nominated for the George Mason University’s Rick Holt Active Transportation Advocate Award.

M has been biking to work for as long as I started working at the Law School in 2011. Rain or shine, hot or cold, she bikes to work almost everyday. She has made the commitment to not only stay strong and healthy, but also contribute to a greener environment.

Furthermore, M promotes active transportation to the Mason community by encouraging me to take advantage of the shuttle system Mason is providing for free. Even though I live right by Fairfax main campus, I commute to Arlington campus at least three days a week. For many years, I drove my car to work for the sake of convenience. A few years ago, I started to take the shuttle because M had encouraged me. If I needed my car to work so I could go to my doctor or dentist appointment, she would offer me her complementary parking pass. As my supervisor, M would also provide me the flexibility if I needed to take care of my personal matters.

Thanks to M’s support and advocacy, I have made the transition from using my own vehicle to using Mason’s transportation service. I get to walk for 12 minutes each way from my house to the shuttle stop on Fairfax campus and back. I get the opportunity to meet other riders and become friends. I also get a chance to read for 40 minutes or catch a quick nap during my commute.

With her commitment in using self-propelled biking to work and her role in promoting active transportation to the Mason community and beyond, M deserves to win the Rick Holt Active Transportation Advocate Award.

Sincerely yours,
Donny Truong

Great news: She has been chosen as the 2026 recipient of the Rick Holt Active Transportation Award. My letter did the job.

Các cha đi cắm trại

Sáng thứ Bảy thức dậy thấy trong người uể oải vì hai ba đêm ngủ không ngon giấc. Tôi định huỷ bỏ cuộc đi cắm trại với mấy người bạn nhưng đã lên kế hoạch hơn một tháng rồi, thôi đi luôn. Chiều thứ Bảy năm anh em lên đường. Đây là lần đầu tiên tôi trốn vợ con đi qua đêm với bốn thằng đàn ông khác.

Chúng tôi chỉ đi một xe. Đến nơi lúc sáu giờ chiều, chúng tôi vác đồ đạc đi bộ một dặm mới đến bãi cắm trại. Sau khi dựng lều, chúng tôi đốt lửa nướng thịt gà và thịt bò. Lấy ra chai rượu lai rai. Khoảng bảy giờ, hai người bạn (tôi chưa quen), đến tham gia. Một anh đem theo rượu và cigar. Đó giờ tôi chưa từng hút điếu thuốc huống chi cigar. Thấy mấy người hút, tôi mượn chụp tấm hình cho ngầu thôi chứ đâu có hút. Anh bạn nói với tôi, “Thấy mày cầm điếu thuốc là biết dân không biết hút rồi”.

Tôi chỉ uổng chừng hai hay ba ly rượu thôi mà đầu tôi nhức bưng lên. Chịu không nỗi nữa, tôi vào lều nằm và ngủ giật giờ. Lần này đi, quên đem theo thuốc Aleve nên đầu bị đau khá lâu. Đến khoảng 12 khuya, tôi thức dậy, ra khỏi lều, đầu vẫn còn nhức. Đúng lúc hai người bạn đến sau cũng từ giã ra về. Họ không ngủ lại.

Khoảng một giờ sáng, ba ông bạn vô lều cùng ngủ. Mệt và xỉn nên ông nào cũng ngáy. Dĩ nhiên, tôi là người ngáy to nhất. Người bạn thứ năm tuy nằm lều riêng nhưng ngủ không được vì mấy ông này ngáy to quá. Tuy nằm trong lều không êm như nằm trong nhà nhưng tôi ngủ cũng tạp ngon giấc vì quá mệt.

Sáng chủ nhật chúng tôi dậy bảy giờ sáng. Pha ca phê và nấu mì tô. Ăn điểm tâm xong, chúng tôi lội bộ năm miles. Trở lại bãi cắm trại dọn dẹp mọi thứ và ra về. Chúng tôi chia tay nhau khoảng mười hai giờ trưa.

Tuy bị nhức đầu nhưng tôi có những giây phút nhẹ nhàng và thoải mái bên mấy người bạn thân tình. Lâu lâu có một ngày như thế là quá vui rồi.

“Glad He’s Dead”

The President of the United States:

Robert Mueller just died. Good, I’m glad he’s dead. He can no longer hurt innocent people! President DONALD J. TRUMP

I haven’t written about politics in a while, but I want to keep this quote here. When it’s his time to go, I refer to the despicable way he talk about someone’s death.

Rest in peace, Mr. Mueller.

Replacing Brake Pads and Rotors for Toyota Sienna 2018 SE

Replacing 4 rear brake discs since November 2024. The rear brakes wear out quick.

  • 4 Rear Brake Discs: $50
  • Labor $50

Front brakes and rotors were also replaced:

  • 2 Front Rotors: $150
  • 4 Front Brake Discs: $50
  • Labor: $70

Yesterday I replaced some lightbulbs for the 2011 Toyota Sienna:

  • Fog lights
  • License plate lights
  • Tail lights

Bảo Ninh: Hà Nội lúc 0:00 giờ

Tuần trước tình cờ thấy quyển Hà Nội at Midnight của nhà văn Bảo Ninh được Quân Mạnh Hà và Cab Trần dịch sang tiếng Anh. Đọc thử vài trang tiếng Anh cảm thấy không thú vị lắm nên tôi tìm bản gốc tiếng Việt. Hình như Bảo Ninh không có phát hành tạp truyện ngắn này. Hà Nội at Midnight thu tập những bài Bảo Ninh đã viết trên báo chí, dịch sang tiếng Anh, và in thành quyển sách. Tôi tìm lại trên mạng những mẫu truyện ngắn để đọc tiếng Việt và cũng đồng thời đọc luôn tiếng Anh. Xưa nay tôi ít khi đọc sách về chiến tranh Việt Nam và đây là lần đầu tôi đọc sách của tác giả trong nước về chiến tranh Việt Nam. Đây là những bài tiểu thuyết lịch sử chứ không phải tài liệu về chiến tranh nên tôi chỉ để ý đến cách viết văn của tác giả. Ông viết văn hấp dẫn, trôi trải, và dể hiểu. Tôi thích nhất là “Hà Nội lúc 0:00 giờ” và “Gió dại”, hai bài dài nhất trong 10 bài. Tôi đang trong quá trình làm một bài mẫu chữ Việt cho hai bài này.

Duyên bạn

Tình yêu thường đề cập đến cái duyên như “tình duyên” hay “duyên nợ” nhưng theo tôi thì không hẳn như thế. Trong tình yêu không cần có cái duyên. Lúc trước tôi mà không bày tỏ tình cảm mình với bà xã thì chưa chắc chúng tôi đã nên vợ nên chồng. Có thể chúng tôi có duyên với nhau nhưng nếu tôi không nắm lấy cơ hội thì có duyên cũng không đến. Ngày xửa ngày xưa thời ông bà, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó nên làm gì có cái duyên. Phải ráng sống với nhau nên vợ nên chồng.

Ngược lại trong tình bạn thì cần phải có cái duyên. Tình bạn không thể nào ràng buộc. Có người tôi rất muốn làm bạn nhưng chắc là chúng tôi không có duyên nên không thể thành bạn. Bạn bè đến với nhau không thể nào miễn cưỡng. Tôi có bạn cùng chung sở thích nên trở nên thân—đó cũng là cái duyên. Còn có bạn bè tưởng đâu là thân thiết từ đầu nhưng lại trở nên xa lạ—chắc là hết duyên.

Có hai người bạn, tôi cứ tưởng là thân tình nhưng khi họ có mâu thuẫn với người bạn khác đã không còn qua lại với tôi. Chuyện chẳng liên quan gì đến tôi cả. Tôi cố giữ mối quan hệ với hai người nhưng họ cũng chẳng tha thiết gì nên tôi cũng buông luôn. Không có duyên nên không miễn cưỡng làm gì.

Ngược lại có một người tôi nghĩ sẽ không bao giờ làm bạn với nhau được vì chúng tôi quá khác biệt. Sau một thời gian hiểu tính tình và hợp nhau nên trở thành thân thiện. Tình bạn tự nhiên mà đến từ hai bên nên đó mới đúng là cái duyên.

Tôi không nhiều bạn bè nhưng đủ trải nghiệm để rút ra kinh nghiệm rằng: Tình bạn đến tôi không mong đợi gì, tình bạn đi tôi không hề hối tiếc. Không phải tôi thờ ơ nhưng sự thật trong tình bạn không thể ép buộc. Mình có thể làm bạn hôm nay cũng không có thể làm bạn ngày mai. Hoặc ngược lại mình chưa làm bạn cũng có thể sẽ làm bạn. Tùy theo cái duyên.

Đối với cá nhân tôi, bạn bè không phân biệt giai cấp, không phán xét, không lợi dụng, không tính toán, và không chơi xấu. Bạn bè chỉ cần thông cảm cho nhau, tôn trọng lẫn nhau, và có qua có lại là đủ. Cảm ơn những người bạn đã trở thành thâm tình. Vì tình bạn đến với nhau là có cái duyên, tôi sẽ cố gắng gìn giữ những mối quan hệ đó.

Lala Trần

Bạn bè rủ đi xem Lala Trần trình diễn ở Annandale cuối tuần này nhưng tôi lưỡng lự là vì chưa từng nghe qua Lala lần nào. Tôi đã không theo dõi âm nhạc thị trường như mười mấy, hai mươi năm trước nữa. Hôm nay nhân dịp đi hội nghị, tôi mở Spotify lên nghe Lala thử.

Dường như Lala chưa thâu âm album nào cả hay Spotify chỉ có mấy bài singles của cô. Nghe cô covers những ca khúc nhạc ngoại lời Việt, như “Lạc mất mùa xuân”, “Tình mong manh”, “Xa em kỷ niệm”, tôi có ấn tượng với giọng hát ấm áp và truyền cảm của cô. Hơn nữa, cô phát âm ca từ nhẹ nhàng và rõ ràng.

Tuy chưa từng nghe qua “Canh bạc hôn nhân” (Nguyễn Hồng Thuận) nhưng tôi nhận ra ngay đây là ca khúc thị trường. Từ giai điệu đến ca từ, ca khúc này nhắm thẳng vào thị trường người nghe, nhất là phần điệp khúc: “Đời người con gái một bước theo chồng là tựa con nước đã trôi qua sông / Nước qua sông thì sẽ chẳng thể ngược dòng hóa trong / Đời người con gái một bước theo chồng, là phận con sáo hay hóa chim công?” Lời lẽ như thế còn chưa đủ ướt át nên nàng vang xin thêm, “Là chuyện trăm năm ai chẳng hy vọng / Lỡ hợp rồi tan có đau hay không? / Nếu đã thương rồi thì xin hãy thật tâm hết lòng”. Ngày xưa còn trẻ nghe những lời lẽ như thế làm sao chịu nỗi. Giờ già rồi chỉ biết khen lối diễn đạt của Lala thôi.

“Canh bạc hôn nhân” nghe đã buồn, “Kiếp hoa tàn” (cũng là ca khúc của Nguyễn Hồng Thuận) nghe còn thảm thương hơn. Cũng cùng giai điệu ngọt ngào, Lala hát như nhập vào vai: “Qua bao nhiêu đoạn trường thế gian trái tim vỡ tan / Khiến bông hoa năm nào tả tơi nát nhàu héo úa.” Đúng ra tựa đề của ca khúc này là “Kiếp hoa tả tơi nát nhàu héo úa.” Đến phần điệp khúc thì không biết nên khóc hay cười: “Đàn bà cũ hát đâu ai nghe và đàn bà cũ yêu đâu ai cần / Trăm ngàn lần đừng tin tình yêu thủy chung có trên trần gian”. Theo cá nhân tôi thì đàn bà cũ có nhiều trải nghiệm hơn và chín muồi hơn. Bằng chứng là nhiều trai tơ vẫn mê mấy MILF.

Hai câu điệp khúc đầu chưa đủ tàn tạ nên nhạc sĩ quăng thêm hai câu sau: “Đàn bà cũ khóc ai quan tâm và đàn bà cũ chẳng dám mơ mộng / Nát trong lòng chỉ thương mình vừa đi vừa khóc.” Chính vì đàn bà củ có khóc cũng chẳng ai quan tâm nên đàn bà củ không bao giờ khóc nữa. Họ chững chạc hơn sau khi bị đổ vỡ. Không phải đàn bà cũ chẳng dám mộng mơ mà họ chỉ sống thực tế. Mộng mơ ai trả bills? Mộng mơ ai nuôi con? Mộng mơ đói chết mẹ sao.

Lâu lắm rồi mới viết về loại nhạc này nên đùa tí cho vui thôi. Tôi cũng muốn đi xem Lala Trần lắm nhưng cô trình diễn vào buổi tối Chủ Nhật thì làm sao mà đi được. Sáng thứ Hai còn phải đưa con đi học và còn phải đi cày nữa. Thấy chưa đàn ông củ cũng đâu dám mộng mơ.

Nguyễn Ngọc Tư: Đảo

Truyện ngắn của chị Tư, đọc tới đọc lui, đọc phải tập trung mới hiểu. Văn của chị rất thơ nhưng cách kể chuyện của chị phải kiên nhẫn mới bắt được. Những truyện trong Đảo từ buồn cho đến rất buồn. Đọc đến truyện cuối, “Tro tàn rực rỡ”, trong đêm mưa mà lòng thắt lại. Tuy nhiên, có những câu văn chị Tư viết rất thú vị. Chẳng hạn như: “Đứa con gái mặc cái áo cổ trễ, khuôn ngực phồng lên như muốn chui khỏi lớp vải chật căng, như bưng ra đặt trước mặt tụi đàn ông nheo nhóc” (“Trong mùa mặt rụng”), “Quà cười ngắt ngoẻo, vú trái áp vào sườn Sáng nhão và lạnh” (“Đảo), “Mẹ thì làm ca ngày. Họ chỉ có thể ôm nhau lúc trời vừa rạng sáng. Trong khoảng thời gian chóng mặt đó, nếu cha thích mẹ từ phía sau thì cũng có thể nhìn về một hướng, nhưng mẹ phải ngó cái đồng hồ treo trên vách, miệng kêu ối ứ ư sao lâu vậy” (“Áo đỏ bắt đèn”), và “Bà muộn con là do tinh trùng của chồng xỉn hết, làm gì có thứ gì ngâm trong rượu mà còn sống (“Coi ta vào sáng mưa”). Câu mà tôi thích nhất là, “Mỗi lần anh ghé chơi, bà lại bâng quơ, có thứ lưỡi gì bén bằng lưỡi người đâu con” (“Bâng quơ khói nắng”). Tuy những câu chuyện khá buồn nhưng đọc để giải trí.

Updated Sample Page for Buddhism Teachings

In 2023, I created a Vietnamese typographic sample page highlighting the Buddhism teachings, in which I found “The Fourteen Teachings of the Buddha” and “The Ten Commandments of Mindfulness” to be insightful. At the time, I used two Buddha illustrations created by AI to accommodate the text. Even though the graphics were nice, AI Buddha just didn’t feel right. I had been wanting to remove them. This weekend, I finally pulled the plug.

In addition to removing the illustrations, I updated the type. In the previous version, the text was set in a beautiful serif typeface. It could have been fine to leave it as it was, but I wanted to give the sample page a bit of a “Biblical” reference. I decided to set the text in Bradley DJR, designed by David Jonathan Ross for his Font of the Month Club. Bradley DJR started out as display typeface, but David had begun working on the text side last year. Even though it is still a work in progress, it covers enough ground to be used on a project like this one.

I am happy with the update. Take a look if you haven’t and you might find the Buddhism teachings to be useful to navigate your life. It’s a quick read.