HaH! Chili

My First Colonoscopy Procedure

It’s such a relief to get my first colonoscopy done and over with. Everything turned out fine. The procedure was not as bad as I had expected. Even the preparation was doable.

Two days before the procedure, I had a big dinner—grilled shrimps and steaks. The day before the procedure, I went on a liquid diet, which was challenging. Without solid food, I couldn’t focus on anything. I even had a headache. By noon, I had to take ginger ale to give my system some sugar. When the kids came home from school, my wife baked them pizza. The smell made me miserable. I shut my door and tried to sleep.

At 5 pm, I started my first dose of SUPREP. That solution worked like a charm. An hour after taking SUPREP, I ran for the toilet. The cleansing process began. After many visits to the toilet, it started to feel like anal sex: pain in the fucking ass. I set the alarm for 2:00 am in the morning to take my second dose of SUPREP. I didn’t need the alarm to wake me up because I was not sleeping. Around 3:30 am, I tried to catch some sleep, but woke up around 6:00 am.

At 6:30 am, I woke up my designated driver and got ready to head to Gastro Health for the scheduled procedure at 8:30 am. Mad kudos to Dr. Vishant A. Ramadorai and his excellent staff for making the procedure as smooth as possible. The anesthesia knocked me out almost immediately. The anesthesiologist told me to dream about a place I wanted to visit. I told him I wanted to snowboard in Colorado. Before I could start dreaming, someone called my name to wake me up. The procedure was done.

Dr. Ramadorai informed me that he removed a rectum and sent it for testing. I will need to come back in 5 years instead of 10 years. I am OK with that since the procedure was not so bad. If you are still holding out on your first colonoscopy, I recommend it. If you live in Fairfax, I highly recommend Gastro Health with Dr. Ramadorai.

After we left the endoscopy center, I told my driver, my wife, to take me to Phở Thìn. I needed a good bowl of hot soup. Because I was told not to eat any raw vegetables yet, I just ordered a small bowl with just noodles and beef. I was not impressed. The broth was dark and a bit salty. I still missed the street phở in Hà Nội. The simplicity of northern phở is so hard to find in the States. The broth was clear, savory, and piping hot. The beef was tender and juicy. I wanted to go back for more.

Thanks to my wife for encouraging me, setting up the initial consultation for me, and driving me to the center and back home. Couldn’t have done it without her.

Fumio Yamamoto: The Dilemmas of Working Women

I have been into Japanese literature. I wish I can read Japanese, but I can’t; therefore, I have to go with translations. I just finished reading Fumio Yamamoto’s stories. Brian Bergstrom has done an excellent job of translating the stories into English. These aren’t short stories, but more like novellas. I enjoyed each character-driven novella, which revolves around the struggles of women. I also learned something new about “Planarian.” Here’s an except:

“I don’t really know the technical details, I just think it would be really cool, you know, to have a body you could cut up all you want and it would grow back! Like, I had breast cancer, right? If I’d been born a planarian, I could have just cut off my breast and it would have grown back, no fuss, no surgery, no bother!”

Here’s an except from “Naked”:

He was such a nice guy, I thought, remembering my ex-husband. The only son of a landlord in Shitamachi, he had a certain absent-minded way about him but was a quality person. He was optimistic to the core, considerate, and patient. Unlike me, he didn’t hold grudges and never had a bad word to say about anyone. I’d loved these things about him at first, but after a while, they began to wear on me. Had his being so easygoing led to me becoming inconsiderate? I’d ended up assuming that the things that made me happy made him happy too.

Another except from “The Dilemmas of Working Women”:

I’d told him he was my first, but in truth, I hadn’t actually been a virgin. I’d had a boyfriend in high school, but when we did the deed it just hurt and made me feel embarrassed, and I grew tired of being pestered for it at the end of every date. I concluded then that sex simply didn’t suit me. But once I started working, I was shocked to find myself wanting to go bed with Õishi, the designer. I realized I could enjoy sex—but only when it was carefree, with someone for whom I had no romantic feelings at all. It was a surprise to discover that I possessed sexual desire after all, even if it was a bit off-kilter. I had to imagine Asaoka-kun had made a similar discovery about himself at some point.

This collection makes a great summer reading.

Colonoscopy Prep Day

I woke up this morning feeling fine. I took my older kids to school and headed to Home Depot to pick up some supplies to fix the leaking kitchen sink drain. I drank only water.

After the repair job, I took my second son to the orthodontist. It was only 10:30 am and the weather was already hot. My car has no AC. I started to get a headache. When I got home, I started to drink ginger ale. I needed some sugar to keep me from feeling hungry. I tried to read to keep my mind off food.

At 2:45 pm, I went to pick up the kids. The heat was up to 90 degrees. I fell asleep in the car without AC. I woke up at around 3:30 and my sons didn’t show up. They were supposed to be here around 3:00 pm.

I went back home and the headache escalated. I tried to relax in bed, but the smell of pizza in the oven was killing me. Not having eaten anything all day made me miserable.

At 5:00 pm, I took my first dose of SUPREP. An hour later, I ran for the toilet. The first few times, it felt like diarrhea. After that, it felt like I was peeing out of my ass.

The stomach is empty. My head is aching. I can’t focus on reading. I can’t go to sleep because I would shit in my shorts. I am writing this to distract myself.

I have to take one more dose of SUPREP at 2:00 am in the morning. Then I have to wait until 8:30 am for my procedure. I can’t wait to get this colonoscopy shit done and over with. Let’s hope everything will be fine.

Fixed Leaking Kitchen Sink Drain

Our kitchen sink drain has been leaking for years. It was just a drop here and there and yet I hesitated to fix it. Over the years, the zinc nut was getting rusted. This morning, I determine to fix it once and for all. I was having trouble unscrewing the plastic slip joint nut; therefore, I also had to replace it. It should have taken about 10 minutes, but took me half an hour. It was a small job, but it made me happy that I fixed something.

Parts:

  • Everbilt 1-1/2 in. Sink Drain Pipe Zinc Slip-Joint Nut with Rubber Reducing Washer: $6
  • Dearborn 1-1/2-in Plastic Slip joint nut & washer: $4.

The Social-Media President

Cajoled by Benjamin Netanyahu, Trump went to war with Iran. In just six weeks, the Trump war has killed thousands of lives, cost billions of dollars, caused chaos across the Middle East, and crumbled the world economy. Trump attacked Iran then begged for peace. Unlike the sycophants surrounding Trump, Iran isn’t bowing down to him. Now all he does is shit-posting. The whole world is now watching a social-media president who is displaying his dangerous incompetency.

My First Colonoscopy

I am going to have my first colonoscopy on Thursday. I must admit. I am a bit nervous and stressed out. Tomorrow will be the prep day. I just can’t wait to get the procedure done and over with.

The Phocal: Hanoi Jazz Vibes

Nhóm Phocal với thành viên Thủy Bùi (vocalist) Hoàng Tùng (band leader/guitarist), Ken Nguyễn (double bassist), Duy Phúc (pianist), Đỗ Mai Sơn (drummer), và Bùi Hoàng An (saxophonist) ra mắt album Hanoi Jazz Vibes đầu năm 2026 với những ca khúc jazz ballads được dịch sang lời Việt.

Album bắt đầu với ca khúc “Tạm biệt nỗi buồn” (“Bye Bye Blackbird” của Ray Henderson của Richard Rogers và Lorenz Hart) qua phần thể hiện của Thủy Bùi và Hồng Khanh. Ca khúc được mở đầu với tiếng hát nhẹ nhàng cùng với tiếng đàn guitar điện. Tiếng double bass tham gia vào và cả band trở nên swing. Hoàng Tùng đánh solo, rồi đến tiếng saxophone của Bùi Hoàng An. Lâu lắm mới nghe band nhạc Việt chơi theo phong cách improvisation của nhạc jazz. Lời nhạc của Thủy Bùi của thú vị: “Chim đen xin hót vang bài ca đến nơi huy hoàng / Đưa ta đến nơi khung trời tự do”.

“Trăng xanh” (“Blue Moon”) được chuyển sang giai điệu bossa nova lả lướt. Hằng Du và Huy Khanh hát đối với nhau (call and response) nghe lãng mạn: “Và nàng chợt nhớ cơn gió khẽ lạnh / Một vòng tay êm như chiếc gối mềm / Lời ngọt ngào bên tai ‘Hãy đến bên em’”. Duy Phúc đánh một bài solo có chất blues say sưa và Bùi Hoàng An thổi tiếng sax bay bổng trong đêm.

“Thân tâm” (“Body and Soul” của Johnny Green và Edward Heyman) dịch sang tiếng Việt không hề dễ nhưng Thủy Bùi và Quân Phạm đã vượt qua được thử thách đó. Chỉ hai câu đầu đã nghe phê rồi: “Chìm trong buồn bã và cô đơn / Thở than vì em chỉ có riêng em thôi”. Tiếng sax của Bùi Hoàng An khi đệm cho đôi song có một thoáng của Coleman Hawkins. Phần solo của Bùi Hoàng An nghe cũng khá đậm chất trầm của Hawkins.

Từ cách hát đến phần improvisation, Hanoi Jazz Vibes rất đúng jazz standards, chỉ hơi thiếu phần scat. Đến bài cuối của album, “Gọi tên anh” (“Let Me Call You Sweetheart” của Leo Friedman và Beth Slater Whitson) mới xuất hiện phần scat. Thủy Bùi và Hằng Du cùng scat với nhau qua nhịp điệu samba vừa sexy vừa thuần thục. Khâm phục, khâm phục.

Vĩnh biệt Công Thành

Lúc mới qua Mỹ, tôi rất ngưỡng mộ anh Công Thành. Chẳng những anh hát cũng khá và nói chuyện duyên dáng, mà anh có một người đẹp tóc vàng luôn sát cánh bên anh. Chị Lyn không chỉ đẹp mà còn hát tiếng Việt. Lúc mới đặc chân trên đất Mỹ, tôi cũng ao ước được một cô bạn gái tóc vàng. Tuy sau này tôi thích bạn đời mình là người Việt, tôi vẫn khâm phục anh. Nghe tin anh qua đời, tôi cũng bùi ngùi cho dù tôi chưa bao giờ gặp anh và anh cũng chẳng biết tôi là ai. Dù sao đi nữa tôi cũng cầu mong cho anh được yên giấc.

Huỳnh Hồng Chinh: Một thoáng tình thu (2015 – 2025)

Chiều hôm qua ra công viên chơi pickleball với bạn bè. Sân chơi thì ít mà người chơi thì nhiều. Trời mát mẻ thoải mái, tôi lấy Một thoáng tình thu của Huỳnh Hồng Chinh ra đọc. Tập thơ vừa được gửi đến nhà. Ở trang cuối, tác giả đã ghi lại vài câu tặng cho mẹ vợ tôi. Ngày xưa mẹ anh và mẹ vợ tôi là bạn học với nhau.

Tôi xin đọc ké và đọc một loạt hết 54 bài tác giả đã viết từ 2015 đến 2025. Phần nhiều thơ anh viết theo lục bát. Lời thơ giản dị dễ hiểu. Đề tài xung quanh những câu chuyện buồn vui trong cuộc sống như những ngày tháng mùa đông tuyết phủ lạnh lẽo nhớ quê nhà, lời chúc sinh nhật người thân, cảm xúc khi họp mặt bạn bè, hoặc lời tiễn người thân mới lìa trần. Xin phép được chia sẻ bài “Tiễn Mẹ về cõi Phật” anh viết vào tháng sáu năm 2018:

Mẹ ơi! An giấc thiên thu,
Chúng con thương xót, ngậm ngùi mến yêu.
Mong hồn Mẹ được tiêu diêu,
Về nơi cõi Phật, vạn điều thảnh thơi.

Lửa hồng tiễn Mẹ về trời,
Thân tàn cát bụi, tình đời còn đây.
Khói hương theo gió vơi đầy,
Nguyện cầu Mẹ sớm sang Tây Phương trời.

Cảm ơn quý khách muôn nơi,
Ghé thăm phúng điếu, ngỏ lời phân ưu.
Tiễn Mẹ giấc ngủ ngàn thu,
Về nơi cõi Phật, vô ưu, vô phiền.

Giã từ trần thế vô biên,
Thoát qua bể khổ, vào liền cõi tiên.
Lời tạ từ tận trái tim,
Kề vai chia sẻ, vạn niềm tri ân.

Hồng Chinh quê ở Nha Trang nhưng đã định cư ở Boston. Sống nơi xứ lạnh quê người mà còn viết thơ tiếng mẹ đẻ là quý rồi. Tuy nhiên tôi xin góp ý về phần ký tự pháp (typesetting) cho những bài thơ. Tập thơ dùng quá nhiều phông chữ khác nhau khiến cho người đọc bị phân tán. Những bộ phông thư pháp chưa có dấu Việt nên khá nhiều chữ bị lỗi. Hy vọng ấn bản lần sau hoặc những tập thơ trong tương lai, tác giả chú ý đến cách dùng chữ để không bị lỗi và đồng thời để người đọc chú trọng vào lời thơ.

Tự lập

Lúc trước tôi đọc quyển hồi ký mà giờ đây không còn nhớ tác giả và cũng không còn nhớ tựa đề. Tôi chỉ nhớ câu chuyện kể lại lúc tác giả mới lên sáu hay bảy tuổi, cha cô đã dạy cô cách sống độc lập. Một thời gian ngắn sau khi ông qua đời, cô mới phát hiện ông đã bị ung thư vào giai đoạn cuối. Gia tài của ông để lại cho cô là cách sống tự lập.

Tôi suy nghĩ về câu chuyện này và kết luận rằng không phải đợi đến lúc gần lìa đời mới dạy con cách sống tự lập. Cơ hội bên con không biết được ngày nào còn ngày nào hết. Những gì có được hôm nay có thể sẽ không còn ngày mai. Những lời hứa hẹn trong quá khứ không có nghĩa sẽ giữ mãi trong tương lai. Những gì ta đã cố gắng xây dựng nên có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Khi niềm tin đã không còn nữa, mọi thứ sẽ dễ dàng tan vỡ.

Tôi luôn nhắc nhở mấy đứa con phải đùm bọc lẫn nhau, nhất là anh lớn phải chăm sóc cho các em. Có thể một ngày nào đó tôi không thể ở bên cạnh các con. Dĩ nhiên, tôi không bao giờ muốn chuyện đó sẽ xảy ra nhưng đôi khi cuộc đời không đoán trước được. Mình chỉ có thể làm chủ được chính mình. Hơn nữa tụi nó biết tự lập càng sớm thì cuộc sống của chúng nó đỡ phải khổ cực.

Đừng trông cậy vào người khác mà hãy tự làm cho chính mình. Đừng lệ thuộc vào người khác mà hãy từ độc lập cho bản thân. Đừng đi theo đường mòn của người khác mà phải tự tìm con đường mới cho chính mình. Đừng ganh tị với người khác mà phải tự phấn đấu cho chính mình. Đừng lừa dối ai và luôn cả bản thân mà hãy sống chân thật với chính mình. Khi tụi nó hiểu biết được những điều đó thì tôi mới yên tâm.

Khi sống tự lập thì lý trí tụi nó sẽ vững vàng và không dễ bị sa đọa. Dù cho cuộc sống đầy sóng gió, chúng nó sẽ có đủ kiên cường để vượt qua. Dù ngày mai không có tôi bên cạnh, chúng nó vẫn có thể tự lo cho bản thân. Tôi không phải là kẻ bi quan. Chẳng qua là tôi không thể nào lơ là với những gì mình đang có vì ngày mai không biết sẽ còn hay không.