visualgui

Jeremy Keith: Going Offline

I implemented service workers on this blog and my web-based books by reading Jeremy Keith’s posts on the subject and modifying his JavaScript file for my own needs. Even though I was able to get service workers to work, I did not understand everything that went into the file.

Thankfully, his latest book, Going Offline, explains the ins and outs of service works in clear, comprehensible details. Jeremy has a gift for not only showing the hows but also the whys. With his vast knowledge of the history of the web and his unbiased assessment of progressive technologies, Jeremy makes a strong, convincing case for service workers.

Jeremy’s technical writing is as superb as always. Similar to his first book for A Book Apart, which cleared up all my confusions about HTML5, Going Offline helps me put the pieces of the service workers’ puzzle together. If you want to turn your website into a progressive web app, which requires HTTPS, service workers, and Web App Manifests, this book is for you.

Rod Rosenstein’s the Art of Survival

Eric Columbus explains Rosenstein’s strategic moves:

By surviving, Mr. Rosenstein has preserved not just his job but also the integrity of an investigation into, among much else, possible wrongdoing by the president. Like the bamboo that bends but does not break in the wind, he has shown a flexibility that may have helped preserve our institutions despite the raging storm.

Read the article to find out how “Mr. Rosenstein had set a trap for Mr. Trump, into which the president eagerly jumped.”

Labor of Blog

I have been blogging since 2003. The past several years have been cold in the blogosphere. Most personal bloggers I followed moved to Facebook. Most designers and web developers I kept in my Feedly shifted to Twitter or Medium. I understand why people have abandoned their blog. Keeping a blog is not easy. A personal blog requires time, commitment, and technical. You don’t make money on blogging either. Some people can make a decent living from their blog, but not too many.

I have been blogging for fifteen years. I tried some ads in the past, but they didn’t add up much. Blogging is definitely the labor of love, especially in my case. Blogging has become my routine and obsession. It is a way for me to let anyone knows what I am thinking without telling them. Occasionally, I get in trouble because I forget some individuals who are close to me are reading. Other than those, I don’t know who reads anymore because I gutted Google Analytics on this site. Just the feeling of having someone somewhere reading my words is enough to keep me blogging. I don’t need to know details.

This year, I am glad to see the slow return of the blog. The web is still a great place to express yourself and blog is still the perfect platform. In recent months, I have abandoned Facebook, Twitter, Medium, and other social media network to focus only on this blog. This is the place where you can find me. If you want to keep update on what I am up to, simply visit this site or subscribe to my RSS feed. Yes, it still exists.

Bốn mươi

Thế là bốn mươi năm cuộc đời. Hai mươi năm đầu lãng phí tuổi thơ. Hai mươi năm sau cũng chẳng tới đâu. Bốn mươi năm nhìn lại thấy đời cũng không đối xử tệ với tôi. Tôi có mái ấm gia đình, công việc ổn định, sức khỏe, và đời sống bình an.

Tôi chỉ mong mỏi được cuộc sống thường. Không giàu không nghèo. Không bon chen không đua đòi. Không ganh ghét không chấp nhất. Không tham lam không tham vọng. Không căng thẳng không bệnh hoạn.

Lúc trước tôi xem tuổi tác cũng chỉ là một con số. Giờ thì khác. Số tuổi càng cao tôi càng lo lắng. Tôi đã tạo ra bốn mạng người tôi phải làm tròn trách nhiệm. Xung quanh người thân hết người này bị ung thư chết đến người kia. Tôi không muốn bị rơi hoàn cảnh đó nhưng làm sao tránh trước được.

Hai mươi năm nữa chẳng biết ra sao. Thôi thì hãy sống cho từng ngày. Tôi may mắn có được tình thương cha mẹ, anh chị, và vợ con. Thế là quá hạnh phúc ở tuổi bốn mươi. Tôi không muốn lo lắng lắm cho tương lai. Đến đâu thì chống chọi đến đấy.

Nobody Tells You How Long a Marriage Is

Lauren Doyle Owens:

It’s been 10 years since the cancer. And those sad years that followed feel almost like another sickness I went through, a fever or drug interaction. I still have no idea why you stayed. Why you tolerated me. But I’m glad you did.

Nobody tells you how long marriage is. When you fall in love, when you have fun with somebody, when you enjoy the way they see the world, nobody ever says, “this person will change. And so you will be married to two, three, four, five or 10 people throughout the course of your life, as you live out your vows.” Nobody warns you. But you, my dear. There is something deep and hard and lasting inside of you. And I wish I had known, when I was searching again for my bedrock, that all I had to do was reach out my hand.

Beautifully written. Read the article at The New York Times.

Cha mẹ trực thăng

Cuối tuần vừa rồi đi cắm trại. Nói cắm trại chứ ở cabin không chứ có ở lều gì đâu. Cabin thì có khác gì khách sạn đâu. Đi chung gồm có cả gia đình bên vợ và vài gia đình bạn. Một gia đình bạn gồm có hai vợ chồng và hai đứa con sinh đôi bẩy tuổi. Chúng nó cùng lứa với Đạo và Đán nên chơi chung với nhau. Chúng đạp xe vòng quanh khu cắm trại. Khu vực cắm trại thì cũng an toàn lắm. Tôi thì phải lo cho thằng Xuân nên cũng mặc kệ hai thằng lớn. Cha của hai đứa sinh đôi thì sợ nên chạy xe hơi theo đuôi tụi nhỏ.

Chiều khi nướng BBQ mẹ của hai đứa nhỏ tâm sự rằng, “Tụi này hình như nó quen được hầu hạ rồi.” Tôi cười bảo, “Ai mà không thích được hầu hạ đâu chị?” Tôi hiểu được và rất cảm thông với chị vì chính tôi cũng chiều chuộng con lắm. Những việc tôi làm đa số là vì con. Đi cắm trại chẳng hạn cũng vì muốn tụi nhỏ được thay đổi không khí chứ tôi có hứng thú gì.

Ngoài công việc làm ra, toàn bộ thời gian không ngủ là dành hết cho con. Những ngày cuối tuần chỉ quanh quẩn bên chúng nó từ lúc chúng mở mắt cho đến lúc chúng đi ngủ. Dọn dẹp nhà cửa cũng không có thời gian. Lúc chúng nó ngủ rồi thì tôi cũng mệt đừ ra không còn sức lực nào cho bản thân. Đi làm còn bình yên hơn ở nhà. Tôi khâm phục cha mẹ nào bỏ công ăn việc làm ở nhà giữ con. Kính nể hơn nữa là những người làm nghề giữ trẻ.

Khi nhìn lại cuộc đời chính mình tôi cảm thấy mình dành thời gian cho con cái quá nhiều. Lúc còn nhỏ ở Việt Nam ba đi làm công trình xa thỉnh thoảng cả tháng mới về thăm nhà. Còn mẹ thì bận buôn bán nên cũng không có nhiều thời gian cho tôi. Mùa hè không đi học tôi lang thang từ đầu làng đến cuối xóm. Thậm chí nhà cũng bị khoá không vào được. Đói thì qua nhà Dì Ba kế bên hoặc nhà Dì Sáu đối diện ăn ké. Siêng thì đạp xe qua bên nhà các chú các bác chơi và ăn ké.

Ngày xưa tôi là thằng yếu đuối nhất trong xóm nên tôi tự học cách đối xử sao với mấy thằng trong xóm. Biết mình không đánh lại ai nên cũng không gây chuyện với ai. Không có cha mẹ tôi tự học bảo vệ cho chính mình. Cuộc sống tuy thiếu sự gần gủi của cha mẹ nhưng tôi được nhiều tự do và thoải máy. Không hiểu sao tôi lại rất lo sợ cho con cái mình. Lúc nào cũng muốn bảo vệ chúng. Sợ bị người không tốt bắt cóc. Sợ chúng chơi vấp ngã. Sợ chuyện gì không lành xảy ra.

Hôm nọ tôi nói chuyện với một người bạn của ba ở Việt Nam. Ảnh nhỏ tuổi hơn ba tôi nhiều nhưng chơi thân và xem ba tôi như cha nuôi. Thấy anh ấy nhiệt tình nên tôi cũng mến. Ảnh kể hôm nọ lúc nhậu ba tôi tâm sự rằng ổng hối hận vì không lo cho tôi đầy đủ lúc nhỏ nhưng thấy tôi bây giờ nên người và sống cảm tình nên ổng cũng an ủi.

Giờ đây tôi cũng không trách gì ba nữa. Bây giờ là cha tôi mới hiểu làm cha không dễ. Tôi chỉ biết cố gắng để sau này không phải hối hận. Tôi không phải là người cha hoàn hảo và tôi có nhiều khuyết điểm. Những gì tôi làm chúng nó có thể không hài lòng nhưng tất cả là vì tình thương cả. Tôi không đòi hỏi chúng phải trả ơn hay phải trả hiếu. Làm cha là trách nhiệm của tôi với chúng. Sau này có chúng thành đạt hay thất bại, tôi cũng thương yêu chúng. Miễn sau chúng đừng tù tội là tôi an tâm rồi.

Truth vs. Loyalty

Masha Gessen draws a fascinating comparison between Comey and Trump:

The true subject of “A Higher Loyalty” is the goodness of James Comey. The premise is that a man whose value is truth is superior to a man whose value is loyalty, and Comey’s understanding of “truth” is as basic as Trump’s understanding of “loyalty”: he believes that there is such a thing as “all the truth” that exists outside of history, context, and judgment.

Comey’s Karma

In his recent interviews (with Terry Gross on Fresh Air and David Remnick on The New Yorker Radio Hour) to promote his new book, A Higher Loyalty, James Comey defends his decision to call out Hillary Clinton’s “extremely careless” use of email to let the people know the integrity of the F.B.I. He could have just said case closed and no further comment was needed. Why was he trying to defend the integrity and honesty of the F.B.I.? The reputation of the Bureau has never been compromised. Robert Mueller has not said a word in public and no one is questioning his integrity. He also spoke up about the reopening of the email investigation close to the election. Whether he admits it or not, Comey had tipped the election to the guy who ended up fired him. That is something he has to live with for the rest of his life.

Be Your Own Boss

I started to listen to WorkLife with Adam Grant last week and the episode on “A World Without Bosses” struck a chore. To be your own boss, you need to work for yourself. With a family to feed and my sans-savvy business skills, working for myself is not an option. Fortunately, I have built a responsible, reliable reputation for myself that I can be my own boss in an institution.

My boss has given me the complete freedom to do my job. I have earned her trust to make my own design and technical decisions. I still run them by her, but she lets me make the call. I work directly with members of the law school community as well as the people outside. The freedom allows me to balance my work and life. I take complete ownership of all my responsibilities. For example, I don’t mind making an update to MODX in the middle of the night when no one is using the system. Likewise, I can take time off when one of my kids got sick.

Flexibility is the key to employee retention. With three kids and one more on the way, flexibility is crucial to me and my family. I cannot work in an environment that lock me in from 9 to 5. I had been there before and I was miserable and depressed. I do not want to go back to that.

Before I was promoted to Director of Design and Web Services, I was interviewed for another position. When I asked about flexibility, the new supervisor told me that she can be very flexible but I have to earn it. That’s fair and I understood her perspective, but I didn’t have a year to build up the trust. One of my kids would probably needed me the second day on the job. How am I going to earn her trust? When she made the offer, the salary was good, the people seemed nice, the job was not bad, but the flexibility had me worried.

I thought about it some more and decided to talk to my current boss. I was honest with her about the whole situation. She understood and valued our working relationship. She not only promoted me, but also matched my new salary with 10 percent more. I decided to stay and turned down the new job. I am glad that I talked to her. My wife and I were pleased that I stayed.

My boss also promised to get me a part-time web developer and she did. He has been helpful in taking care of daily requests, which allows me to focus on bigger projects. I want to get him to the point where I don’t have to send him tasks. I would like him to take ownership of his responsibility just like what my boss has done for me. My goal is to improve our web experience by making pages load faster and more attractive. When requests are low, he can find issues to work on such as cleaning up pages with spaghetti markups or creating new banners. I would also love to see him initiates projects that are beneficial to our sites. We are not quite there yet, but I really appreciate his contribution so far.

Ba con ba tính

Mỗi lần hai cha con đi bộ, Xuân nhặt rác lên và đưa cho ba. Từ loang nước ngọt đến giấy gói kẹo, nó thấy rác là tự lượm lên và tôi phải bỏ vào thùng rác chứ không nó không chịu. Mới hai tuổi mà nó đã biết gìn giữ môi trường. Như thế cũng tốt. Đó giờ tôi cũng rất ít xả rác và cũng rất ít nhặt lên rác người khác bỏ. Giờ đây thấy thằng con làm việc này nên thôi mình cũng làm theo. Không biết nó học ở đâu ra dĩ nhiên là không phải từ ba nó. Hay tính nó đã vậy.

Thằng Đán thì tài lanh. Nó biết được chút nào là đem ra sài liền. Hôm trước tôi, thằng Đạo, và nó nói chuyện về chim. Thằng Đạo nói nhà mình có con chim gõ kiến (woodpecker) làm tổ trong cây cột trụ trước nhà. Thằng Đán không biết con chim gõ kiến là gì nên tôi giải thích cho nó nghe. Hôm sao nó trò chuyện với thằng học bơi chung. Không biết chúng nó nói gì về chim mà thằng Đán giải thích chim gõ kiến y như những gì tôi đã nói với nó.

Đạo thì thích đọc sách lịch sữ về chiến tranh. Nó kể cho tôi nghe hết Đại chiến thế giới lần thứ nhất rồi qua Đại chiến thế giới lần thứ nhì rồi qua Nội chiến Hoa Kỳ. Ngày xưa tôi ghét nhất là môn lịch sữ nên thật thú vị khi được nghe thằng con say sưa kể.