VISUALGUI

10 Principles
on designs

Manal al-Sharif: Daring to Drive

Sharif’s memoir begins with the incident in which she was picked up and sent to jail for the crime of “driving while female.” Then she takes us back to her painful past when she faced domestic violence, genital mutilation, and extreme isolation. She writes:

The censorship of books left no survivors. Political writings, historical narratives, even romance novels—any type of book considered to conflict with the prevailing extreme Salafist doctrine—was banned. Students in other countries might rebel against the madness, but the widespread illiteracy of our parents and the manner in which we were taught—dictation without discussion, memorizing and repeating without analysis or criticism—molded and subjugated us in such a way that we became domesticated and tame. We were like captive animals that had lost the will to fight. We even went as far as to defend the very constraints that they had imposed upon us.

It’s a stirring, eye-opening read.

Ann Hood: Morningstar

Hood’s short memoir reflects on books she had read growing up that had shaped her. Robert H. Rimmer’s The Harrad Experiment taught her about sex; Boris Pasternak’s Doctor Zhivago opened her eyes to the world; and Dalton Trumbo’s Johnny Got His Gun showed her the brutality of wars. It’s a quick and pleasurable read.

Học Thêm

Tôi và Đạo đọc hết quyển Tiếng Việt 1 (tập một). Nó đọc chữ được chữ không. Như câu này, “Quê hương là con đéo biết”. Nghe cũng hết hồn. Thấy nó chịu học là vui rồi. Tôi không khắt khe hoặc miễn cưỡng nó. Biết được bao nhiêu thì biết. Nó học tôi cũng học ké luôn. Chữ Việt tôi khá tệ nên cần phải trau dồi lại từ đầu.

Tôi thích cách giáo dục mới bây giờ ở đây. Sao khi bộ giáo dục nghiên cứu vấn đề làm bài tập ở nhà (homework) họ thấy không có thành tích đáng kể nên bỏ luôn bài tập về nhà. Ngoài giờ học trong trường, học sinh được thoải mái chọn thể thao, đọc sách, hay học thêm những gì nó thích. Vì vậy Đạo còn thời gian học thêm tiếng Việt.

Lúc về Việt Nam tôi thấy mấy đứa cháu học hành vất vả từ sáng đến tối. Học trong trường thì chỉ có bốn tiếng thôi mà về nhà phải đi học thêm bù đầu. Tôi hỏi sao phải học thêm thì câu trả lời rằng không học thêm thì theo không kịp trong lớp. Cái hệ thống nó đã như vậy nên ai cũng theo cả.

Mấy em học lý thuyết thì nhiều nhưng rất nhút nhát. Lúc ở nhà sách, tôi chứng kiến thấy các em nhỏ khoảng chín hoặc mười tuổi có vài câu hỏi nhưng không dám hỏi thẳng cô bán hàng mà phải kêu mẹ hỏi dùm. Không chỉ mấy em nhỏ mà các em học đại học cũng thế. Sau giờ hội nghị ở RMIT, chúng tôi (đa số là người nước ngoài) được các em học sinh hướng dẫn tham quan trường. Khi nói các em cầm tờ giấy lên đọc chứ không thể trao đổi tiếng Anh với người nước ngoài. Dường như các em thiếu sự tự tin.

Please Stop Jumping to Conclusions

A couple of days ago, Đán was leaning over his chair. I was afraid that he would fell down; therefore, I warned him, “Don’t do that.” He immediately replied, “Daddy, you hate me.” Though I was irritated, I had to explain to him. “No, I love you. That’s why I don’t want you to fall down. If I hate you, I would not say anything. If you fall down and bust your head all I have to do is taking you to the emergency room.”

This morning as I was feeding Xuân breakfast, I complemented him, “You are such a good eater.” Đạo jumped in, “That means you don’t love us.” I was a bit annoyed but replied, “That is false. I love all of you. Don’t jump to the conclusion when you don’t know how I feel.”

Yesterday morning as we were driving the the Andrews Air Show, I said, “We might not make it on time and they won’t let us in.” It happened to us the previous year. They only let people in at a certain time. My lovely wife responded, “If you don’t want to go than stay home.” I was exasperated but simply replied, “Why do you have to say that?” I did not want to make a scene in front of my mother-in-law. My mood was ruined for the entire day.

The kids don’t know any better; therefore, I don’t hold anything against them. My wife, on the other hand, should understand me by now. If I didn’t want to go, I would not have gotten into the car. There is nothing more I want to do on the weekend than spending time with my family. Why would she feel the need to say such thing to get on my nerve?

Maybe I am a bit oversensitive, but I just could not shake off the accusations, especially from your love ones. I have learned not to jump conclusions when I don’t know how someone is feeling. Instead of assuming about others, I simply say how I truly feel.

Ocean Vương: Night Sky With Exit Wounds

In his book of poems, Ocean Vương captured the violence, loss, and suffering from the war in Việt Nam. In “Audade with Burning City,” his cinematic lyricism of a chaotic battle scene is accompanied by the rhythm and the melody of Irving Berlin’s “White Christmas.” The juxtaposition is brilliant. In addition to the brutality of war, Vương pens about sex and the dark history of America from an outsider perspective. “Ode to Masturbation” is one of the provocative pieces that displayed Vương’s mastery of the English language. Although I don’t know much about poetry, I enjoyed this collection immensely.

Marie Kondo: The Life Changing Magic of Tidying Up

As a designer who practices minimalism, I have been struggled, obsessed, and slightly depressed with organizing our home. I get paranoid seeing things filling up our rooms. I have tried my best to declutter our space, but always ended up with frustrations because I simply couldn’t throw things away. After reading Kondo’s The Life Changing Magic of Tidying Up, I feel less guilty about the act of discarding. She writes, “[T]he best way to choose what to keep and what to throw away is to take each item in one’s hand and ask: ‘Does this spark joy?’ If it does, keep it. If not, dispose of it.” For my own little closet, I have reduced my clothes enough for all year round. I don’t need to swap them out for winter and summer. I have not shopped in years and have asked my wife not to buy me anymore. Although the Kondo goes into organizing and categorizing details, I would be happy if we can just get rid of stuff. I need to get my partner on board with the MariaKondo Method.

Còn Giận Còn Yêu

Hôm qua tôi về đến nhà Đán ra mở cửa. Tôi chào nó, nó chào lại và nhắc nhở, “Vô chào người yêu của ông đi”. Thằng này lớn lên chắc đào hoa lắm. Nó tưởng cha mẹ giận nhau vì chúng tôi thường tranh luận trước mặt tụi nó. Vợ tôi thì hơi lớn tiếng nên tụi nó cứ nghĩ chúng tôi cãi nhau. Mỗi lần chúng tôi bàn luận thì tụi nó nói, “Ông bà lại cãi nhau nữa rồi”. Chúng tôi phải giải thích, “Không cha mẹ chỉ nói chuyện thôi. Cha mẹ vẫn rất yêu nhau.”

Vợ chồng sống với nhau gần 10 năm và ngủ chung giường được một năm (vì sau khi Đạo chào đời là tôi bị ra rìa rồi), có lúc giận hờn nhưng có lúc cũng mặn nồng. Không mặn nồng thì làm sao ra ba thằng con? Tôi thì cố gắng bớt giận còn vợ thì cố gắng thêm mặn nồng. Cả hai mà không cố gắng thì chắc gia đình không giữ được hạnh phúc.

Bây giờ có ba thằng đực rựa tuy mệt mỏi và ồn ào nhưng vui vẻ và ấm áp. Tôi hỏi vợ có can đảm thêm đứa con gái nữa không, vợ lắc đầu. Tôi hỏi đám con có muốn em gái không thì Đạo và Đán đều đồng ý. Nhưng chúng tôi đều tôn trọng sự quyết định của phụ nữ vì mẹ là người cực nhọc nhất. Sau thằng Đàn, tôi đã không thể thức đêm được nữa. Thằng Xuân mê vú của mẹ nó lắm cho đến bây giờ vẫn chưa bỏ nên mẹ phải ngủ với nó.

Lúc về Việt Nam tôi đến thăm cô Hường thì đang lúc bốn cháu bé (hai trai hai gái) đang ngủ trưa. Cô chỉ đứa cháu gái đang ngủ và đang ho và đùa, “Con đem nó về Mỹ đi.” Cô kể cho tôi nghe hoàn cảnh của nó. Mẹ mất còn ba (cháu của cô) cưới vợ khác nên bà cô đem về nuôi. Bé lên lớp bốn và học rất giỏi, nhất là tiếng Anh. Bé rất ngoan nhưng yếu ớt nên hay bị ốm. Lúc cháu thức dậy tôi hỏi bé vài câu tiếng Anh thì bé trả lời rất hay. Thấy cháu lễ phép và vui vẻ tôi cũng mến. Lúc ra về tôi nghĩ lại lời cô nói. Hay mình nhận nó làm con nuôi. Tôi trình bài và hỏi ý vợ nhưng vợ không tán thành. Quả thật là nuôi con ruột thịt còn ná thở huống chi là con nuôi.

Về lại Mỹ tôi cố gắng thuyết phục vợ nhưng không được nên tôi đe doạ, “Vậy thì em phải sinh thêm một đứa con gái”. Ngạc nhiên khi nghe vợ trả lời, “Nếu em đậu [cái bằng gì ở chổ làm để được thăng chức] thì sẽ sinh cho anh thêm đứa nữa”. Em giỡn hả dân chơi? Em đang giỡn hay đang bê? Nói cho vui vậy thôi chứ cho ra lò thêm một thằng cu nữa là chết chắc.

She’s Back

David Remnick on Clinton’s new book:

Clinton’s memoir radiates with fury at the forces and the figures ranged against her, but it is also salted with self-searching, grief, bitterness, and fitful attempts to channel and contain that fury.

I’ll give it a read.

Đạo Học Tiếng Việt

Tuần này tôi bắt đầu dạy chữ Việt cho Đạo với cuốn sách lớp một dành cho học sinh ở Việt Nam. Hai cha con cùng nhau đánh vần và đọc. Nó nhanh trí nên đọc khá cho dù không hiểu nghĩa. Hôm qua tôi hỏi nó “cơn mưa” là gì thì nó trả lời, “You only buy what you need”. “Cơn mưa” mà nó nghe thành “cần mua”. Không biết nó sẽ học đến đâu vì thấy nó ngồi đọc mà ngáp lên ngáp xuống.

Khi Đạo học xong thì tôi bảo nó dạy chữ cái tiếng Anh cho Đán vì Đán vẫy chưa nhận ra hết 26 mẫu tự. Nghe và nói thì Đán tiếp thu rất lẹ. Nó dùng được rất nhiều từ vựng chữ Anh. Mới đi học có mấy tuần mà nó đã nói được tiếng Spanish. Còn nhìn mặt chữ thì chịu thua.

Xuân bây giờ tập nói nhiều và bắt chước hát. Nó nghe điệp khúc bài này, “Em ơi, em à à à”, rồi nó tự chế lại, “mommy ơi, mommy à à à”. Thằng út này biết nịnh mẹ nó quá. Xuân chắc là nói sẽ nhanh hơn hai thằng anh.

Marc Maron: Too Real

“Alright. I can’t take it,” Marc Maron began his new Netflix special, “I don’t know what’s he gonna do next. An the people who voted for him don’t know what’s he gonna do next.” He spent about 10 minutes on Trump then moved on to being old and letting go. He kept it light and entertaining. An enjoyable watch.