Warmest Wishes for a Wonderful Holiday Season

Fostering Empathy

Jane E. Brody provides some good tips on “How to Foster Empathy in Children:”

Equally important is for parents to demonstrate empathy with their own children by acknowledging their concerns and feelings and recognizing their need for security. For example, she said, “When a child is fearful of a dog, instead of saying ‘Don’t be afraid, he won’t bite you,’ say ‘Are you scared of the dog? What scares you?’ This validates the child’s fears rather than negating them.”

At the same time, Dr. Riess said, parents should not overreact by being intolerant of “a single second of unhappiness in their child’s life” lest such misguided empathy deprive the child of developing the grit, perseverance and resilience that is essential to a successful life.

Parents can talk to their children about other people’s feelings. If a child breaks another child’s toy, Dr. Riess suggests that instead of saying “‘Why did you do that? That was bad,’ say ‘Sara is sad because you broke her toy. What can we do to make up for that?’ which leaves the door open for an apology.”

Also helpful is to “validate your child’s difficult emotions instead of being judgmental,” she said. “If the child says ‘I hate Tommy,’ rather than say it’s wrong to hate, ask what makes the child feel that way. Explore what’s behind the feelings, the back story.”

For very young children, stuffed animals or puppets can be used to help them act out different stories, Dr. Riess suggested.

Timothy Samara: Letterforms

From historical background to character detail, this book focuses on every aspect of the letterforms. With clear visual illustrations and concise explanations, Samara provides insights into the process of type design. If you are interested in type study, this book is for you.

Layout Now

An inspiring resource for grid-based design, Layout Now is uniquely bounded into four sections. Each section is divided up by different paper size. The first three parts provide basic principles for making a solid layout. The last part shows real examples with deconstructions to demonstrate how the layouts are built. Even though I wish it has more text explaining the concept behind each layout, the book is good to flip through for layout ideas.

Gerard Unger: Theory of Type Design

A breezy overview of type design from theory to history. Rich visual examples and beautiful typesetting make it a perfect gift for students as well as anyone who would like an introduction to the world of typography. A delightful read.

David Scott Kastan with Stephen Farthing: On Color

The authors take a weird approach to explain colors. Yellow, for instance, is about the skin color of Asian people. At first, Asians were seen as white, but then perceived as yellow over a period of time. On green, the authors delved into political colors. If you want to learn about color theory for graphic design, this book is not going to teach anything. It’s not an exciting read.

Con Vợ

Chủ nhật vừa rồi tôi đi dự tiệc võ đường để xem hai thằng con biểu diễn. Dĩ nhiên người Việt lúc nào cũng giờ dây thung. Ngồi cùng bàn với một người phụ huynh nên cũng xã giao qua lại. Anh ấy hỏi tôi mấy đứa con tôi cũng hỏi lại anh mấy đứa. Anh cho biết một thằng lớn hai mươi mấy tuổi, thằng mười hai tuổi là con của bà xã, và thằng út năm tuổi.

Tuy mới nói chuyện lần đầu mà anh đã cho tôi biết cặn kẽ rằng thằng đó là con của vợ chứ không phải con của anh ta. Tuy người Việt sống ở nước Mỹ nhưng chúng ta vẫn còn văn hoá Việt. Dường như với người Mỹ con nào cũng là con cả. Họ không phân biệt con anh, con em, hoặc con chúng ta. Dĩ nhiên chừng nào thân thiết thì họ mới nói.

Tôi cũng thế nếu tôi trong trường hợp đó. Chỉ nghĩ đến phải nói cho mẹ là cô ta đã có con thì mẹ sẽ buồn và không chấp nhận. Rồi mình có thật sự thương yêu con ghẻ như con ruột không? Đều đó tôi cũng không dám chắc. Bây giờ con ruột nó lì lợm tôi cũng đã phát điên rồi huống chi không phải con mình.

Thôi thì xem như may mắn mình không bị nằm trong hoàn cảnh đó. Cũng có lẽ tôi không phải là một người đàn ông rộng lượng như những người đàn ông khác. Hoặc cũng có thể vì có bốn thằng tôi đã quá sợ rồi.

Portfolio Site Redesigned

In an effort to remove my sites off Typekit, I redesigned my professional site using Bild and Roslindale, designed by David Jonathan Ross. These two typefaces came from Font of the Month Club.

The redesign is obviously typography driven. I just wanted to make it huge. Huger than Huge. Bild is quite a striking typeface. I am not in the market for a new job. Scalia Law School still treats me well. Therefore, I don’t have to play safe and follow any convention. Just do it for the fun of it.

I hope you enjoy it.

Bất mãn

Ba mẹ con lại cãi nhau và giận nhau. Tính mẹ vẫn thế: cố chấp và dễ dỗi hờn. Hai chị nói chuyện thẳng thắn nên khiến mẹ giận. Tôi hiểu tính mẹ nên không dám nói ra những gì tôi biết mẹ sẽ không vui.

Tôi thường nhắc nhở mấy chị hãy nhường nhịn mẹ. Cho dù tôi biết mẹ cũng hay phàn nàn về tôi, tôi không giận mẹ. Dù sao đi nữa thì mẹ vẫn có công ơn nuôi dưỡng mình cho đến giờ. Tôi cũng thường khuyên mẹ đừng quá căng thẳng về những chuyện không cần thiết. Hãy sống vui vẻ với hiện tại nhưng trong lòng mẹ lúc nào cũng không thỏa mãn. Mẹ không thỏa mãn với con cái và mẹ bất mãn với số phận. Dĩ nhiên mẹ không nói thẳng ra nhưng tôi hiểu được qua sự so sánh với người khác. Tôi đau xót khi không thể phụng sự cho mẹ mỗi ngày. Tôi chưa làm tròn bổn phận làm con.

Cuộc sống của mẹ không tệ. Mẹ không thiếu thốn cũng không bị ràng buộc. Mẹ ăn uống rất khó. Không ai nấu ăn vừa miệng mẹ nên mẹ tự nấu. Mẹ lại quá kỹ tính nên nấu nướng rất chậm chạp. Một buổi cơm mẹ làm có lúc đến tối hoặc khuya. Mẹ mệt nên đâm ra quạu quọ. Khuyên hoài mẹ vẫn không thay đổi. Biết làm sao bây giờ.

Tám mươi năm hơn rồi mẹ vẫn thế nên tôi cũng đã chấp nhận. Mẹ trách móc tôi, tôi cũng chịu. Mẹ hờn tôi, tôi chỉ biết cố gắng đừng làm cho mẹ giận. Tôi chỉ xin bà đừng ghét bỏ tôi. Tôi lúc nào cũng tôn trọng mẹ và muốn mẹ có được cuộc sống an nhàn ở tuổi già. Nhưng tôi không thể nào sống dùm mẹ. Mẹ phải sống cho bản thân mình. Vui sướng hay đau khổ, hạnh phúc hay chia rẽ là tự bản thân mẹ quyết định.

Sống với mẹ mấy chục năm tôi cũng bị mẹ ảnh hưởng. Tôi nhìn đời với sự bất mãn và tự tôi đem lại sự trầm cảm cho chính mình. Càng lớn tôi càng muốn đổi thay tính tình và suy nghĩ về cuộc đời mình. Tôi sống cho chính mình chứ không đua theo người khác.

Ngày xưa khi nghe con cái cậu mợ, dì dượng, hoặc cô chú giỏi giang, tôi hay bị tuổi thân và mặt cảm. Giờ thì những lời nói đó không còn chạm đến tôi nữa. Người ta giỏi hơn tôi, tôi chấp nhận. Con người ta ngoan và học giỏi hơn con mình, tốt cho họ. Tôi chỉ muốn lánh xa những người khoe khoang con cái của họ cho dù là họ hàng người thân. Đơn giản là tôi không muốn tụi nhỏ bị ảnh hưởng.

Mỗi người có mỗi hoàn cảnh khác nhau. Hy vọng càng lớn thất vọng càng cao. Tôi chỉ muốn sống với hiện tại và quý trọng những gì mình có. Sự mong muốn càng thấp thì sự thỏa mãn càng cao. Con tôi sau này làm gì cũng được. Chỉ đừng làm những chuyện không lương tâm. Chúng nó thoải mái với chính nó là tôi được thỏa mãn rồi.

Empirica & Heldane

Two notable typefaces released on the same day yesterday. Empirica, designed by Tobias Frere-Jones with Nina Stössinger, is not just an interpretation of Trajan. They reinvented the lowercase letters. Jaime Green writes:

In contemporary typefaces, the upper- and lowercase letters are usually designed in tandem. This allows them, despite their disparate origins, to develop in aesthetic compromise, in proportions and spacing and detail. Like siblings that grow up together, they learn how to coexist from the start.

But the Roman “capitalis monumentalis” never had to find a cooperation with a parallel set of letters. If it did, though, what would its lowercase look like? Stössinger said, “This is an enduring quest that runs through typeface design history—people trying to figure out what that lowercase is.” Not to design a complementary lowercase. But to figure out what the lowercase is. For centuries, typefounders searched for a fitting lowercase, one that would feel like it had been there all along. To mix our Greeks and Romans, a Platonic lowercase, if you will. They just needed to discover it.

Heldane, designed by Kris Sowersby and engineered by Noe Blanco, is simply breathtaking. Sowersby writes:

Heldane is a contemporary serif family inspired by the renaissance works of Hendrik van den Keere, Claude Garamont, Robert Granjon and Simon de Colines. Rather than emulating a specific font, Heldane amalgamates the best details from these sources into a cohesive whole. The classical typographic foundations of Heldane are refined with rigorous digital drawing.

I am not sure if Heldane families support Vietnamese. I would love to adopt them.