Elizabeth Warren

Tình đẹp tình mơ

Đêm qua em mơ gặp bác… À không phải. Chỉ là chiêm bao về thời trẻ trâu với những mối tình thơ mộng. Những chuỗi ngày nô đùa và không áp lực. Tỉnh giấc mộng mới biết đó chỉ là quá khứ tôi đã đánh mất. Cuộc sống hiện tại giờ đã khác.

Tôi đã cố gắng vượt qua quá khứ của chính mình. Thật ra thì cũng không còn gì để luyến tiếc nữa. Những mối tình đã tan vỡ thì chỉ để bay theo mây khói. Tôi không còn tin, “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở.” Tôi cũng đã nhận thức được cái gì là tình yêu mù quáng, tình yêu dại khờ, và tình yêu mê muội. Những thứ tình yêu đó dễ dàng đổ vỡ và chỉ khiến mình đau khổ.

Lúc chưa cưới, vợ từng nói với tôi rằng, “Yêu không chỉ bằng con tim mà luôn cả đầu óc.” Khi chấp nhận lấy tôi làm chồng, không rõ là vì đầu óc bà xã sáng suốt hay có vấn đề nhưng tôi rất vui có người ưng. Thật sự thì tôi cũng không hiểu ý của vợ là gì. Nhưng theo tôi nghĩ thì yêu bằng con tim và đầu óc không được đậm đà, sâu sắc, và mãnh liệt bằng yêu hết con tim. Nhưng theo đường dài thì yêu với tim và đầu óc sẽ vững chắc hơn. Sống với nhau hơn chục năm, tôi chứng minh được sự bềnh bĩ đó tuy có đôi lúc đối phương không chịu nổi nhau. Những câu nói bình thường cũng dễ dàng trở nên trách móc hoặc sốc tận óc.

Ừ thì yêu bằng con tim và đầu óc cũng tốt. Khi con tim hết rung động thì vẫn còn đầu óc. Tôi chỉ e ngại là bị Dementia hoặc Alzheimer’s. Khi đầu óc nàng mà không còn nhận ra chàng nữa là thúi hẻo đời tôi.

Thảnh thơi

Đầu tuần thằng cháu nhắn tin cho biết cuối tháng nó và vợ con sẽ qua Lancaster thăm má nó (chị hai của tôi) trước khi gia đình nó dọn về Việt Nam ở. Tôi cũng hơi ngạc nhiên. Thằng này sinh ra ở Mỹ. Tiếng Việt không rành mà lại muốn về Việt Nam ở. Chắc mẹ nó cũng dựng tóc gáy.

Lúc trước không biết sao nó lại quen em ở miền Bắc qua mạng rồi về Việt Nam cưới. Qua đây nó thì làm chia bài còn vợ thì làm nail. Giờ chắc thấy cuộc sống chán rồi nên muốn về Việt Nam. Chả biết nó sẽ làm gì.

Khi báo cho mẹ tôi biết câu đầu tiên của mẹ là, “Đồ điên. Biết bao nhiêu người muốn qua đây ở nó lại về Việt Nam.” Tôi đùa, “Sống ở đây lúc nào cũng phải cày. Về Việt Nam sống thoải mái hơn. Chừng nào bị vợ bỏ con cũng về Việt Nam ở.” Mẹ trách, “Gia đình đang sống hạnh phúc đừng nói bậy bạ.” Tôi cũng mừng thầm vì mẹ cho là vợ chồng tôi hạnh phúc chứ không phải tôi dại gái.

Quả thật thì chúng tôi sống cũng êm ấm. Vợ chồng tuy có lúc bất đồng nhưng cũng nhường nhịn và nể nhau. Con cái lành mạnh. Công việc ổn định. Có đủ người thân bên cạnh. Thế là quá đủ. Nên phải trân trọng và yêu quý những gì đang có.

Tôi chứng kiến được cảnh tiền bạc chia rẽ tình cảm trong gia đình giữa anh chị em hoặc cha mẹ nên tôi không muốn dính dáng gì đến tiền bạc cả. Tự làm ra tiền tự xài. Không nhờ vả không tranh giành gì hết. Không phải tiền của mình thì sẽ không thuộc về mình. Nếu không phải tiền của họ mà họ dành được thì cũng không liên quan gì đến tôi cho dù là người trong gia đình. Khi nhận thức được điều đó tôi cảm thấy nhẹ nhàng và thoải mái hơn nhiều. Tôi chấp nhận và không xem nặng gì cả.

Lúc trước tôi cứ nghĩ rằng có nợ có trả luôn cả người thân với nhau. Nhưng giờ thì khác. Tôi nợ tôi trả. Còn chuyện của người khác tôi không để ý đến. Ai nợ ai mặc kệ. Ai lợi dụng ai cũng kệ. Tôi chỉ lo cho chuyện của tôi.

Cũng may là tôi và vợ có cái nhìn giống nhau về tiền bạc nên chúng tôi tin tưởng nhau và không có sự mâu thuẫn gì trong tiền bạc cả. Còn những chuyện khác thì tùy.

Tóm lại là tôi chỉ muốn sống một cuộc sống thảnh thơi. Dĩ nhiên ai mà không muốn nhưng mức độ thảnh thơi của mỗi người mỗi khác. Chúc ta nên chọn lựa sao cho vừa đủ trong cuộc sống của mình.

The Weekend is Here, Again

Last weekend, we spent time with my mom in Lancaster; therefore, I did not get to do much around the house. Things are piling up this week. The house has become a stressful environment. Weekends are more like catching up on shit than relaxing. It kind of sucks.

I am losing control of the place. I am thinking of cancelling the spring-break vacation to spend my vacation time throwing things out using Marie Kondo methods. Between the kids’ Tae Kwon Do class and their friends’ birthdays, I don’t have much time left on the weekend.

I want to ignore everything, but I simply can’t. I get irritated even more.

Cuộc đời ngắn ngủi của chú Chiếu

Nguyễn Tranh Chiếu, chồng dì vợ tôi, tự xuất bản quyển tiểu thuyết đầu tay với tựa đề The Short Life. Đúng hơn đây là sách tự truyện về cuộc đời ngắn ngủi của chú. Sách được viết bằng tiếng Anh vì chú muốn con cháu sau này có thể đọc và hiểu được câu chuyện của chú. Nhưng tôi nghĩ sách sẽ hay hơn nếu chú viết bằng tiếng Việt. Tiếng Anh của chú tuy giỏi như nó vẫn là ngôn ngữ thứ hai của chú nên cách viết chưa được tự nhiên và trôi chảy.

Tuy nhiên nếu người đọc có thể vượt qua những sơ hở đó sẽ tìm được những câu chuyện thú vì và đắng cay của một người trí thức hơi kiêu ngạo. Là một người không lớn lên trong lửa binh, tôi cảm kích sự nhận xét thành thật và không thiên vị của chú đễ tôi hiểu rõ thêm về chiến tranh Việt Nam. Ngoài sự chứng kiến, chú đã nghiên cứu và tìm hiểu sự thật cho chính mình sự thật về Cộng Hoà và Cộng Sản.

Về đời tư thì có những chi tiết nhạy cảm—nhất là về người vợ của chú. Không biết những quá khứ đau buồn ấy có nên nhắc lại hay không—nhất là khi dì vẫn còn sống. Không biết dì có đồng ý hay chú không nghĩ đến cảm giác của dì. Tôi không rõ nhưng ngoài chú ra chắc không ai trong gia đình biết đến sự kiện đau buồn ấy. Giờ thì chắc không ai không biết cả. Tội nghiệp cho dì. Khi đọc sách này tôi mới cảm nhận được cái lý thà lấy người yêu mình chú đừng lấy người mình yêu. Khi lấy được người mình yêu sẽ đau khổ lắm.

Amy Schumer: Growing

Schumer stepped it up in her latest Netflix special. She not only shared her pregnancy but also showed it. From vagina to period, she nailed jokes on women’s body. She addressed men in the #MeToo moment. The heart-warming moment was when she revealed her husband’s autistic characteristics. This one is way better her previous special, which was raunchy and in your face. She is indeed Growing.

Nguyễn Tranh Chiếu: The Short Life

Nguyễn Tranh Chiếu’s self-published debut novel is based closely on his life. Growing up as a buffalo boy in Huế, Việt Nam, he excelled in school and earned a full ride to study electrical engineering at the University of Rhode Island in the United States. After receiving his master’s degree, he returned to his war-torn country. With his intention to help rebuild Việt Nam, he decided to stay even after South Việt Nam lost control of its power and territory. Unfortunately, he learned the painful truth about the Communist and had to flee the country by boat. His family, his wife in particular, had to pay a mortifying price for his decision not to leave with their extended family.

I am not sure why the book is written as a novel instead of a memoir when Mr. Chiếu is telling the tales of his life. Could it be that he doesn’t want to reveal his emotion through his own narrative? In his prologue, after he learned that his two-month son had die while he was in the reeducation camp, he simply writes, “And that was that.” Later in the book, he mentioned the mysterious incident of his son’s death, but he also left it at that. It could be that Mr. Chiếu is a forward-thinking man who doesn’t dwell on the past.

Even with a bit of braggadocio, his story is incredible. His historical perspective is informing. His prose, however, is more like documenting than storytelling. Furthermore, a copyeditor would have polished up his grammar, punctuation, and wordiness.

Adobe’s Consolidated Power

Ernie Smith writes in Motherboard:

Adobe is too powerful and can ignore things it doesn’t want to do—whether in the form of cutting prices or ignoring usability concerns—in part because it carries itself like it’s the only game in town.

There is no alternative to Creative Cloud.

The Shen Yun Cult

Jia Tolentino writes in The New Yorker:

Part of the seeming strangeness of Shen Yun could be attributed to a latent Orientalism on the part of Western viewers—including those of us who are of Asian descent. But the real root of Shen Yun’s meme-friendly eeriness is that the ads brightly and aggressively broadcast nothing at all; this is why it’s so easy to imagine them popping up in Ebbing, Missouri, or in the extended Blade Runner universe, or on Mars. The ads have to be both ubiquitous and devoid of content so that they can convince more than a million people to pay good money to watch what is, essentially, religious-political propaganda—or, more generously, an extremely elaborate commercial for Falun Dafa’s spiritual teachings and its plight vis-à-vis the Chinese Communist regime.

Simply fascinating.

Meeting With Xuân’s Teachers

After dropping Xuân off at his daycare, I sat in the lobby reading and waiting to meet with his teachers for a brief conference. He spotted me when his class went outside or a morning walk. I tried to hide, but he already looked right at me. He didn’t cry or anything. I waved at him and pretended to continue to read. He didn’t spot me when they went back inside.

His teachers told me Xuân is calm and creative. He invents his own way of playing with blocks, cars, or magnet stiles. He gets along with his classmates and they respect him when he wanted to play by himself. He follows direction and listens to to his teachers. They would like him to speak up more in group activities.

I don’t worry much about Xuân. He is a sweet and bright kid. When he knew that I was not happy with his behavior, we would always asked, “Daddy, are you happy?” It melts my heart every time. I love this kid.