visualgui

Lờ đi

Không xem bất cứ tin tức bất cứ gì về đương kim tổng thống Mỹ. Không đọc những gì ông tweet. Không quan tâm gì đến chính trị Mỹ hiện giờ. Nước Mỹ đã bị chia rẽ ra quá nhiều. Những nhà cầm quyền vì lợi ít cá nhân và đồng tiền đã bán đi lương tâm và đạo lý làm người của mình. Thật không xứng đáng chút nào cả.

Càng để ý đến càng thêm tức giận. Nền tảng dân chủ của nước Mỹ đang bị đe dọa và làm nhục. Thế mà những người có trách nhiệm với chính quyền không dám đứng lên để bảo vệ nó. Để một thằng già với đầu óc hẹp hòi và tính tình của một đứa trẻ ba tuổi phá hoại tanh bành. Thật tội nghiệp cho đất nước Mỹ.

Tôi vẫn tin rằng chế độ dân chủ của Mỹ sẽ bền vững tuy nó đang trong tình trạng khủng hoảng. Chỉ còn chín thắng nữa chúng ta sẽ thấy được số mệnh của nước Mỹ. Tôi sẽ đợi. Đợi chờ đất nước Mỹ được giải thoát. Còn giờ đây tôi chỉ bị lờ đi và thu nhỏ lại thế giới riêng của mình. Trong chính trị tôi đã bớt căng thẳng nhiều vì thật ra tôi cũng chẳng làm được gì. Tôi còn một gia đình bé nhỏ để lo lắng. Chuyện chính trị tôi coi như kẻ ngu si hưởng để thái bình.

Chu Thùy Anh: Xanh

Tập truyện ngắn mộc mạc viết với tâm trạng ngộ độc màu xanh (blue). Cách viết của tác giả tuy nhẹ nhàng nhưng không lôi cuốn. Đọc đến Cụ Hồ là chán rồi.

Đặng Hoàng Giang: Thiện, ác và smartphone

Làm nhục công cộng trên mạng là một trong những tai hại lớn trên thế giới. Nếu nhẹ thì khiến nạn nhân xấu hổ trong xã hội. Còn nặng sẽ đưa đến tự sát. Với Thiện, Ác và smartphone, Đặng Hoàng Giang nêu ra những thí dụ làm nhục tập thể từ thế kỷ trước và trầm trọng hơn khi ai cũng có smartphone. Chỉ trong cộng đồng người Việt, tác giả ghi lại những câu nói ác độc của những kẻ vô danh đã làm tổn thương đến nạn nhân. Trong phần sau của sách, tác giả đưa ra những cách thức để giúp đỡ chúng ta cách đối xử với nhau qua mạng. Đề tài tuy hữu ích nhưng tác giả cứ lập đi lập lại khiến người đọc bị đuối. Theo tôi, biện pháp đơn giản là bình luận trên mạng như bình luận ngoài đời. Những gì không nói được ngoài đời thì đừng nói trên mạng. Không muốn phiền muộn thì đừng tham gia vào chuyện của người khác và quăng cái smartphone đi cho rồi.

Nothing

More mass shooting, more children died, more thoughts and prayers, yet nothing has been done. How can one of the most children-loving nations in the world has failed to protect our own kids from horrific dead? From college students to high schoolers to kindergartners, we watched them murdered again and again and we have done nothing.

We protect our children from falling. We protect our children from bullying. We protect our children from domestic violence. We protect our children from sexual abuse. And yet, we have not protect them from getting shot right on school ground where are they supposed to be safe and sound.

If the children are our future, we have failed them repeatedly. We robbed their future by cutting their life short. At this point, if nothing can change our mind on gun law, I don’t know what else will motivate us to do something. More American children will die if all we can do is offering thoughts and prayers.

Shame on America for choosing politics over people and guns over lives. How is it possible that one of the richest and most advanced countries in the world failed to protect its own innocent children? What the fuck is wrong with America? We are not the do-nothing nation. We can do something about this. Not next election cycle, not next year, not next month, and not tomorrow. Now’s the time.

Logo Updated

Incase you haven’t noticed, my logo has a bit update. The i’s are now dotted. The suggestion came from the type designer himself. David Jonathan Ross pointed out to me that he had created an alternative style for the i. When I implemented the i, the dot was a thin line. After looking at it, David made the dot thicker so that it is the same size as the upper part of the g. I did not see the correlation between the two. I love the new i’s. They are much more legible than the blocks I shamelessly created as part of the grid rather than the actual letter i’s. It is such an honor to have the type designer himself helped make the logo better. I appreciate his input.

Chris Rock: Tamborine

Chris Rock is back. He is older, wiser, bitterer, funnier, and blacker. He started off his new Netflix’s special with police brutality, a bit on gun, and briefly on American politics. If Bush gave us Obama, Trump might give us Jesus. His harsher contents are on being a Black parent and getting a divorce. To prepare his kids for White America, everything that is white in his house has to be sharp, heavy, or hot. His advice on relationship is to have sex and to travel places. You need to be coming and going. To make marriage work, you need to keep on fucking. It’s been a long time since Rock did a special and he doesn’t disappoint.

Xuân Xa Xưa

Một mùa xuân lại về và tôi vẫn xa quê nhà. Càng năm, xuân trong tôi càng xa vời. Mỗi khi xuân về tôi chỉ bùi ngùi nhớ lại những kỷ niệm của tuổi thơ. Xuân chỉ còn lạ trong ký ức.

Đã nhiều mùa xuân đã qua nơi xứ người. Lúc xưa tôi cũng say sưa đón xuân về. Càng hăng hái tôi càng thất vọng tràn trề. Càng muốn có những ngày xuân ấm cúng tôi càng cảm thấy lạnh nhạt. Có lẽ những ngày tháng sống cô độc đã khiến tôi lơ là đi với mùa xuân. Mùa xuân đến tôi không mong đợi gì. Mùa xuân đi tôi không hề hối tiếc.

Vợ bảo rằng tôi đã mất gốc. Chẳng lẽ không có cảm giác với mùa xuân là mất gốc hay sao? Thôi thì bà xã nói chắc cũng đúng. Bây giờ đã có con cái thì nên cố gắng cho tụi nó biết mùa xuân của Việt Nam ra sao. Hôm qua nghỉ ở nhà vì thằng Xuân bị sốt. Lúc hai mẹ con nó ngủ tôi tranh thủ dọn dẹp lại nhà cửa cho gọn gàng để đón xuân.

Thôi thì Tết nơi nào cũng là Tết. Tết không cần phải long trọng. Trong lòng mình có Tết là đũ. Thôi thì năm mới xin chúc mọi người sung sướng trong tình yêu, sung túc trong công việc, và sung mãn trong sức khỏe.

Bảo Yến: Ai buồn hơn ai

Sáng nay nghe album Ai buồn hơn ai của Bảo Yến tôi có cảm giác rằng nó rất thích hợp cho ngày lễ tình nhân hôm nay. Với cách hát chậm rãi, rõ ràng, và tràn đầy cảm xúc, Bảo Yến tặng những tình nhân những nhạc phảm êm đềm như “Khi người yêu tôi khóc”, “Lạy trời con được bình”, “Trả Lại Em Yêu”, “Yêu em vào cõi chết”, “Ai buồn hơn ai”, “Cỏ úa”, “Cuối cùng cho một tình yêu”, và “Thu sầu”. Cũng may là trong tình yêu của tôi không đến nỗi thê thảm. Bị thất tình mà nghe album này trong ngày hôm nay thì chắc chắn tôi đã tự đâm mũi tên vào tim cho rồi.

Hangry Explained

As we were watching coverage of the Olympic, I asked Đạo, “What is hangry.” His replied was, “It’s the combination of hungry and angry.” I thought he just made that up until I read it in the Washington Post. My eight-year-old is smarter than me.

He read the chyron and said to me, “Her name is [Arielle] Gold, but she won a bronze medal.”

Little Xuân stayed home today because he had a high fever. It turns out he’s teething. He looked out our window and said to me, “Daddy, chim [birds] play tree.” It’s fascinating to hear a two-year-old putting together a sentence and mixing Vietnamese and English. One of his frequent sentences is “Mommy, bú [breastfeed] please.”

Chirping About the Redesign

@RWD:

Well. @visualgui’s redesign is stately, stunning, and—and!—responsive.

@robinrendle:

Mr. @visualgui’s redesign for his blog is so dang lovely – just look at that L O G O

I have tremendous respect for these guys; therefore, I appreciate their shoutout.