VISUALGUI

Càng Kỹ Càng Khó

Mỗi lần gọi điện thoại cho mẹ tôi đều hỏi thăm bàn chân của mẹ còn đau không và câu trả lời vẫn đau chịu không nổi. Mẹ đang làm gì? Và câu trả lời vẫn đang làm đồ ăn. Sao mẹ không nghỉ ngơi? Câu trả lời vẫn không làm ai làm. Trăm lần như một tôi cũng không biết phải nói gì.

Cho dù đôi chân và đầu gối bị đau, mẹ vẫn đứng trong bếp mỗi ngày từ sáng đến khuya. Tính mẹ kỹ lưỡng lại chậm lại khó nên tự làm khổ bản thân mình. Càng lớn tuổi càng kỹ càng chậm càng khó. Mới đó mà đã mười mấy năm rồi tôi không còn ở với mẹ. Mỗi lần về thăm mẹ tôi không dám báo trước sợ mẹ lo làm đồ ăn cực nhọc cho dù tôi thèm và nhớ những món mẹ đã nấu cho tôi từ bé.

Không ngày nào tôi không nghĩ đến mẹ và lo lắng cho sức khỏe của mẹ. Nhưng nếu mẹ không tự lo cho bản thân mình thì tôi cũng không làm gì được. Nói thì tôi đã cạn lời nhưng mẹ vẫn không thay đổi. Thuốc đã không còn tác dụng nữa vì mẹ không chịu nghỉ ngơi. Như lần chị Hương có nói với bác sĩ rằng trời cũng không chữa hết bả nữa huống chi là ông. Từ đó mẹ giận chỉ và đã không cho chỉ trở đi bác sĩ và thông dịch nữa. Thật sự thì chị nói cũng không sai.

Ngoài việc nghĩ và cầu nguyện cho mẹ tôi cũng không biết phải làm sao giúp đỡ cho mẹ. Phải chị mẹ đừng khó ăn quá và được kỹ lưỡng quá đừng khó quá thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nhưng 80 năm đã không hề thay đổi thì giờ đây làm gì mà đổi thay được. Thôi thì đến đâu hay đến đó.

Reset

I probed Đạo and Đán some more on the k-word. Đạo gave me an explanation that seemed to make sense. In the video games they played, Minecraft for example, in order to reset their character they have to kill themselves. I asked Đán if that what he meant and his answer was obviously “yes.”

We had taken the step to ban the use of iPad on the weekdays. They only get to play on weekends and sometimes on vacations. I don’t want to completely ban them. Furthermore, Minecraft isn’t all that bad. Đạo has been building his own houses, playrooms, and everything. They seem to be pretty neat. I asked what had Đán built in Minecraft and Đạo said that Đán doesn’t like to build anything. He just goes around and kills animals.

I am now having a dilemma about toy guns. I let them play with Nerf guns. These colorful guns are obviously toys. With the mass shootings and the gun culture in America, I am not sure if it is still OK to play with toy guns. We mentioned to Đạo and Đán about the recent incident on Las Vegas and I also brought up the idea of donating their Nerf guns. They didn’t give us a direct response.

The K-Word

As we sat on the couch, Đán said to Đạo, “Don’t tell Khôi. I am going to kill myself.” Đạo didn’t pay attention, but I was shocked and furious. “Why did you say that?” I asked Đán and he responded, “Because he hates me.”

I was deeply wounded as if a knife just cut through my gut, but I had to explain to him that it is not something to take lightly. I am positive that Khôi (his cousin) did not say that. Even if he did hate him so what. People will hate him, but that is not his fault. I do not want to hear him to think like that anymore. I am not sure if my words sink in or not.

I ask him where did he learn that from and he told me he heard it from Đạo. Again, I know Đạo doesn’t say that kind of thing. His dishonesty also concerns me. He says some of the most ridiculous, outrageous things even though he has such a sweet personality. At school, he is doing well. He gets along with all of his classmates and his teacher has not raised any issue with him. Still, I have to keep an eye and ear on this kid.

Regenerate

This morning Đán woke up and went over to his mom’s room. Seeing his mother nursing his little brother Xuân, he asked, “Mommy, is your milk regenerating?” This guy still has trouble recognizing the alphabet letters, yet his vocabulary is quite good. I am not worried too much anymore. He’ll catch up soon.

Cáo non

Một buổi chiều đẹp trời cả nhà đi jazz festival. Lúc đến nơi mấy đứa nhỏ nói đói bụng. Bà xã đứng xếp hàng chờ mua đồ ăn. Thằng cháu thấy kế bên có bán cà rem nên nói với vợ tôi nó không muốn ăn hotdog hoặc hamburger chỉ muốn ăn cà rem thôi.

Vợ bảo tôi qua mua cà rem cho nó ăn. Tôi không chịu nói ăn chiều xong rồi mới được ăn cà rem. Nó nhất định không chịu nói chỉ muốn ăn cà rem thôi. Vợ tôi chìu ý nó không đói bụng ép làm gì nên tôi không cãi. Tôi bảo nó chú mua cho con cà rem con phải ăn hết không được bỏ. Nó gật đầu ngoan ngoãn. Thằng Đán cũng bắt chước nhưng tôi không cho bảo con ăn đồ ăn xong ba sẽ mua cho con cà rem.

Tôi mua ca rem cho thằng cháu nó liếm được vài cái rồi đòi bỏ khi đồ ăn ra. Tôi không cho bắt nó phải ăn hết cà rem mới ăn đồ ăn. Bà ngoại sợ thằng cháu đói nên lấy cây ca rem ăn và đưa cho nó cái hamburger. Thế là phải xếp hàng trở lại để mua cái hamburger khác. Nó ăn xong lại đòi mua cây cà rem khác. Thằng này mới năm tuổi mà đã biết lừa bịp người lớn. Tôi cũng chịu thua luôn.

Mệt mỏi

Tối qua đang ngủ ngon giấc thì bị thằng Đạo quây lại để ôm và vuốt lưng cho nó. Lúc đó là bốn giờ sáng thế là thức dậy luôn. Thằng này chắc sẽ ngủ với ba hoặc mẹ nó cho đến lúc lấy vợ. Nhiều lúc thấy bực bội lắm nhưng cũng tội nghiệp. Thôi thì con nó muốn ngủ chung đến lúc nào cũng được.

Chiều nay đi làm về bảo đảm mệt đừ người vì thiếu ngủ. Sẽ ráng kiềm chế không la bọn chúng nhất là hai thằng lớn. Nói nhỏ nhẹ chẳng thằng nào chịu nghe. Đánh thì không nỡ tay nên chỉ có la. La hoài cũng tội. La xong lại ôm nhau nói “I love you.” Tụi nó cũng trả lời “I love you too” rồi đi ngủ.

Thật sự thì tụi nó cũng không lì lắm. Nhưng là đực rựa nên lúc nào cũng chạy nhảy, khều qua đánh lại, và cãi vã suốt ngày. Xử phạt tụi nó không cũng đã mệt rồi.

Học Thêm

Tôi và Đạo đọc hết quyển Tiếng Việt 1 (tập một). Nó đọc chữ được chữ không. Như câu này, “Quê hương là con đéo biết”. Nghe cũng hết hồn. Thấy nó chịu học là vui rồi. Tôi không khắt khe hoặc miễn cưỡng nó. Biết được bao nhiêu thì biết. Nó học tôi cũng học ké luôn. Chữ Việt tôi khá tệ nên cần phải trau dồi lại từ đầu.

Tôi thích cách giáo dục mới bây giờ ở đây. Sao khi bộ giáo dục nghiên cứu vấn đề làm bài tập ở nhà (homework) họ thấy không có thành tích đáng kể nên bỏ luôn bài tập về nhà. Ngoài giờ học trong trường, học sinh được thoải mái chọn thể thao, đọc sách, hay học thêm những gì nó thích. Vì vậy Đạo còn thời gian học thêm tiếng Việt.

Lúc về Việt Nam tôi thấy mấy đứa cháu học hành vất vả từ sáng đến tối. Học trong trường thì chỉ có bốn tiếng thôi mà về nhà phải đi học thêm bù đầu. Tôi hỏi sao phải học thêm thì câu trả lời rằng không học thêm thì theo không kịp trong lớp. Cái hệ thống nó đã như vậy nên ai cũng theo cả.

Mấy em học lý thuyết thì nhiều nhưng rất nhút nhát. Lúc ở nhà sách, tôi chứng kiến thấy các em nhỏ khoảng chín hoặc mười tuổi có vài câu hỏi nhưng không dám hỏi thẳng cô bán hàng mà phải kêu mẹ hỏi dùm. Không chỉ mấy em nhỏ mà các em học đại học cũng thế. Sau giờ hội nghị ở RMIT, chúng tôi (đa số là người nước ngoài) được các em học sinh hướng dẫn tham quan trường. Khi nói các em cầm tờ giấy lên đọc chứ không thể trao đổi tiếng Anh với người nước ngoài. Dường như các em thiếu sự tự tin.

Please Stop Jumping to Conclusions

A couple of days ago, Đán was leaning over his chair. I was afraid that he would fell down; therefore, I warned him, “Don’t do that.” He immediately replied, “Daddy, you hate me.” Though I was irritated, I had to explain to him. “No, I love you. That’s why I don’t want you to fall down. If I hate you, I would not say anything. If you fall down and bust your head all I have to do is taking you to the emergency room.”

This morning as I was feeding Xuân breakfast, I complemented him, “You are such a good eater.” Đạo jumped in, “That means you don’t love us.” I was a bit annoyed but replied, “That is false. I love all of you. Don’t jump to the conclusion when you don’t know how I feel.”

Yesterday morning as we were driving the the Andrews Air Show, I said, “We might not make it on time and they won’t let us in.” It happened to us the previous year. They only let people in at a certain time. My lovely wife responded, “If you don’t want to go than stay home.” I was exasperated but simply replied, “Why do you have to say that?” I did not want to make a scene in front of my mother-in-law. My mood was ruined for the entire day.

The kids don’t know any better; therefore, I don’t hold anything against them. My wife, on the other hand, should understand me by now. If I didn’t want to go, I would not have gotten into the car. There is nothing more I want to do on the weekend than spending time with my family. Why would she feel the need to say such thing to get on my nerve?

Maybe I am a bit oversensitive, but I just could not shake off the accusations, especially from your love ones. I have learned not to jump conclusions when I don’t know how someone is feeling. Instead of assuming about others, I simply say how I truly feel.

Đạo Học Tiếng Việt

Tuần này tôi bắt đầu dạy chữ Việt cho Đạo với cuốn sách lớp một dành cho học sinh ở Việt Nam. Hai cha con cùng nhau đánh vần và đọc. Nó nhanh trí nên đọc khá cho dù không hiểu nghĩa. Hôm qua tôi hỏi nó “cơn mưa” là gì thì nó trả lời, “You only buy what you need”. “Cơn mưa” mà nó nghe thành “cần mua”. Không biết nó sẽ học đến đâu vì thấy nó ngồi đọc mà ngáp lên ngáp xuống.

Khi Đạo học xong thì tôi bảo nó dạy chữ cái tiếng Anh cho Đán vì Đán vẫy chưa nhận ra hết 26 mẫu tự. Nghe và nói thì Đán tiếp thu rất lẹ. Nó dùng được rất nhiều từ vựng chữ Anh. Mới đi học có mấy tuần mà nó đã nói được tiếng Spanish. Còn nhìn mặt chữ thì chịu thua.

Xuân bây giờ tập nói nhiều và bắt chước hát. Nó nghe điệp khúc bài này, “Em ơi, em à à à”, rồi nó tự chế lại, “mommy ơi, mommy à à à”. Thằng út này biết nịnh mẹ nó quá. Xuân chắc là nói sẽ nhanh hơn hai thằng anh.

Không Ăn

Tháng bảy vừa rồi gia đình tôi qua Texas và ghé thăm người anh họ. Anh Hùng có một thằng con trai 11 tuổi tên Sam. Thằng Đạo và Đán rất thích chơi với Sam. Đến trưa chúng tôi rủ nhau đi ăn ở nhà hàng chị Lan (vợ anh Hùng) làm. Chúng tôi gọi sushi, phở, bún bò Huế, và cơm chiên thơm. Nhà hàng này nấu đủ món Á Châu. Tụi nhỏ ăn sushi ngon lành thì anh Hùng hỏi Sam có muốn ăn cơm chiên không. Sam lắc đầu. 10 phút sau anh lại hỏi nữa và Sam lại lắc đầu thêm lần nữa. Một lúc sau ba lại hỏi nữa, Sam không lắc đầu mà bực mình trả lời, “Con đã không ăn rồi mà cứ hỏi hoài. Thử bây giờ ba không thích ăn món đó mà con cứ kêu hoài ba có chịu ăn không”? Thế là ông ba không còn hỏi nữa. Thằng nhỏ này tuy đẻ ở Mỹ mà nói tiếng Việt rất giỏi. Tôi cũng phải bái phục nó luôn vì câu trả lời rất hay cho cái tuổi của nó.