VISUALGUI

Snowed In

Yesterday we had a little bit of snow and yet all schools, including George Mason, were closed. We ended up spending time together as a family.

The boys helped me shoveled the snow. We read books, played games, ate, napped, and took turn to hold the little baby. We had a good time. Yelling and shouting were inevitable, but they were minor. They two older boys behaved well so I gave them some iPad time.

I really love these simple joys. We don’t have to do much. Just being presence is good enough. The great thing with kids is that I can easily express my love to them. When I was growing up, my dad was hardly home to spend time with me. I was always with my mom, but she also had to make money. When we came to the States, she did not go to work for a while and yet she spent most of her days in the kitchen. She was there but not presence. In my childhood, love was never expressed. My mom and dad never said they love me, and never gave me a hug or a kiss. Of course, they loved me. They just never showed.

With my kids, I have no problem showing my love. These days, I take all three of them to school and daycare. After crossing the street to their school, I always give Đạo and Đán a hug, a kiss, and “I love you” before sending them off. The same with Xuân, but he always the first one that put out his arms for a hug and said, “Daddy give me a kiss.” He is such a sweet little fellow.

While it is easy to express love to my kids, even when they made you mad as hell, it is a bit harder with my wife. It is something I need to work on.

Về với thiên nhiên

Hôm qua một ngày chủ nhật thật đẹp. Sáng cả nhà đi thăm mộ ông ngoại tụi nhỏ. Buổi trưa, tôi đưa ba thằng lớn đi nhún ở Sky Zone. Ba giờ chiều, tôi đưa chúng nó đến một công viên và chúng tôi đã đi vào một khu rừng nhỏ.

Trời mùa thu lá vàng rụng cả khu rừng. Xung quanh chỉ cây cối, vài chú sóc và nai. Ôi trở lại với thiên nhiên thật tuyệt vời. Không khí trong lành. Khung cảnh yên lặng. Chỉ có bốn cha con đi lạc vào khu rừng hiu quạnh. Quên đi thế giới hiện đại. Không cần đến iPad.

Ba thằng con cũng rất thích thú cùng nhau khám phá thiên nhiên. Chỉ hai tiếng đồng hồ, chúng tôi có được những giây phút bên nhau thật êm dịu và gắn bó. Tôi thích những giây phút đó hơn là ngồi ở nhà chìm đắm vào những màn ảnh nhỏ.

Mấy thằng con

Thứ tư đưa Đạo đi nha sĩ đặt cái expander để cho hàm của nó rộng ra. Thấy nó phải đeo cục sắt vào miệng thật tội nghiệp. Khi chỉ có hai cha con nó hiền khô như cục bột thật dễ thương. Vậy mà có thằng Đán là cãi lộn om sòm. Thấy nó siêng năng đọc sách tôi rất vui.

Đán thì tình cảm nhưng quậy phá lắm. Nói không nghe lời khiến tôi bực bội vô cùng. Mỗi ngày vẫn bắt nó tập đọc, viết, và làm toán. Nó cũng khá ngoan ngoản. Chịu khó nhỏ nhẹ với nó thì nó cũng nghe theo. Nó vẫn mê muội chơi game trên iPad cho dù chỉ có cuối tuần. Tôi doạ cấm iPad nó mãi nhưng vẫn không làm được.

Xuân chỉ mới hai tuổi nhưng khá nhanh. Nó nói được nhiều và tiếp thu rất nhiều. Hôm qua nó còn nói, “I execute you,” như trong phim Pokémon vậy. Lúc nó vui vẻ thì dễ thương lắm. Lúc nó lên cơn cũng mệt luôn. Hôm qua nhất định không chịu đi tắm. Nói gì dụ gì vẫn không. Tôi lôi nó vô tắm nó nói rằng, “I am not happy with you.” Tôi nói với nó, “Con không happy con cũng phải làm.” Tắm xong xuôi bận đồ mới vô cho nó nỏ bảo, “I am happy now. Are you happy?” Tôi vẫn nói không.

Vương thay đổi nhanh quá. Mới hơn một tháng mà nó đã mở mắt to và quan sát rất nhiều và thích được ẩm. Thằng nay cũng may mắn là mấy thằng anh nào cũng dành ẩm cả.

Con đông có vui vẻ cũng có bực bội. Dù la rầy hay giận hờn không thể nào ghét bỏ hoặc xua đuổi. Dù sao cũng tình cảm cha con. Tôi không phải là người cha hoàn hảo. Tôi không chiều ý con cho dù tôi vẫn có thể. Có lẽ tôi suy nghĩ về chúng nó quá nhiều và thời gian còn rất dài. Nên bớt lo âu để cho tụi nó có cơ hội vắp ngã và có cơ hội đứng lên.

Một ngày tuyệt vời

Sáng thứ Bảy, Đạo và Đán tự thức dậy đánh răng rửa mặt. Xuống bếp hai đứa lấy trứng ra chiên cho ba ăn. Còn hai đứa tự lấy cereal và sữa luôn cho thằng em. Ba đứa cùng ngồi chung bàn ăn rất dễ thương. Ăn xong bốn cha con chơi múa lân. Ba đánh trống, Đạo đánh chiêng, Xuân múa lân, còn Đán quây phim. Tuy ồn ào nhưng vui. Xuân dạo này mê múa lân lắm.

Chơi xong tôi cùng Đán đọc một quyển sách thiếu nhi. Đạo đọc sách Diary of a Wimpy Kid. Xuân tự chơi một mình. Đọc xong cho mấy đứa chơi iPad. Tôi tranh thủ dọn dẹp nhà cửa và giặt đồ.

Trưa đến đưa ba đứa đi ăn mì Nhật. Đạo và Đán thì mê rồi. Còn Xuân chắc hôm nay đói quá nên ăn cũng khá. Ăn trưa xong đưa hai đứa lớn và thằng cháu đi học võ. Trong lúc chờ đợi hai tiếng đồng hồ tôi ghé qua quán café Starbucks làm 3 shots espresso, đọc quyển sách hay tuyệt, và nghe nhạc jazz nhẹ. Tiếng hát nồng nàn của Louis Armstrong báo tin mùa giáng sinh đã sắp đến.

Đáng lẽ ra hôm nay định đưa Xuân đi picnic ở nhà ông Dean nhưng có người đổi ý không chịu đưa tụi nhỏ đi học võ nên phải thay đổi kế hoạch. Tuy hơi bực bội nhưng vẫn là một ngày thứ Bảy tuyệt vời vì không cần phải la hét bọn nhỏ.

Được ngủ với con

Hạnh phúc nhất của tôi là mỗi đêm được nhìn thấy mấy đứa con an giấc. Trái lại với những giây phút chúng nó sống động, được nghe từng hơi thở nhẹ nhàng trong giấc mộng của nó thấy lòng mình ấm áp.

Đạo thích được ba ôm và vuốt lưng. Đạo hứa sẽ ngủ với ba đến suốt đời nhưng khi Vương chào đời thì Xuân phải ngủ với ba. Thế là Đạo với bà ngoại. Tội Xuân lắm. Lúc chưa có em Xuân chỉ ngủ với mẹ và được bú lúc trước khi ngủ và trước khi thức dậy. Chúng tôi cũng lo ngại không biết chừng nào Xuân mới chịu bỏ vú. Thế nhưng khi có em, Xuân nhường mẹ là cho em và bỏ vú luôn. Xuân chỉ ngủ với ba.

Đán là được ôm ít nhất. Lúc trước Đán thích ngủ với bà ngoại. Giờ đây Đạo dành bà ngoại nên Đán ngủ với bà và Xuân. Xuân không chịu chia sẻ ba với anh nên Đán ngủ một cùng cả chục chiếc gối. Khi Xuân ngủ yên rồi thì tôi cũng đổi sang ôm thằng con to lớn.

Đêm qua Xuân không thèm ngủ. Cứ nằm ca hết “ABC” đến “Old McDonald” đến “Quăng tao cái boong.” Tôi bảo thôi con ngủ đi thì nó lại nằm lên người tôi và nói, “I love you, daddy.” Rồi ca tiếp, “I am crazy about you. I am crazy about you.” Đến gần 11 giờ khuya mới ngủ. Sáng đi đến nhà trẻ thì than, “Daddy, I am too sleepy.”

Người ta bảo phải tập cho con ngủ riêng nhưng tôi chúng tôi cũng chẳng nghe theo. Buổi sáng con đi học ba mẹ đi làm. Chiều về chỉ còn được vài tiếng ăn ngủ nên không đủ nhiều thời gian với tụi nó. Thôi thì ngủ chung cũng là cách được bên nhau. Sau này không có tụi nó bên cạnh chắc chắn là nhớ lắm.

Tới lúc đó hai khỉ già có còn tái ngộ hay không. Hay khỉ cái vẫn chê khỉ đực ngáy to quá nên cho khỉ đực ra rìa luôn. Lúc đó thì chắc phải tự ru mình với nhạc phẩm “Đời tôi cô đơn.”

More Screen Time Controversies

Nellie Bowles published three articles in The New York Times on kids and screen time that are worth reading.

Bowles on “A Dark Consensus About Screens and Kids Begins to Emerge in Silicon Valley”:

A wariness that has been slowly brewing is turning into a regionwide consensus: The benefits of screens as a learning tool are overblown, and the risks for addiction and stunting development seem high. The debate in Silicon Valley now is about how much exposure to phones is O.K.

Even though we are limiting screen time to weekends only, Đạo (nine years old) and Đán (six years old) are quite addictive. Đán is still struggling with turning it off when time is up. He is so fearful of being banned from the iPad; therefore, I am using it as a form of punishment when he misbehaves. I am tired of yelling at him and I don’t want to spank him. The only way he would listen is to ban him from his iPad. It is terrible, but it works for now. On weekends, they get 3 hours the most each day because most of the time we go outside unless I have to do work around the house or the rain prevents us from going outside.

Bowles on “Silicon Valley Nannies Are Phone Police for Kids”:

From Cupertino to San Francisco, a growing consensus has emerged that screen time is bad for kids. It follows that these parents are now asking nannies to keep phones, tablets, computers and TVs off and hidden at all times. Some are even producing no-phone contracts, which guarantee zero unauthorized screen exposure, for their nannies to sign.

We need a similar contract with our family as well. When we get together, all digital devices should be put away. Sure, I don’t have to give my kids iPads, but then they would hover around kids that have them. Most of our vacations together always ended up in screen time rather than family time.

Bowles on “The Digital Gap Between Rich and Poor Kids Is Not What We Expected”:

Lower-income teenagers spend an average of eight hours and seven minutes a day using screens for entertainment, while higher income peers spend five hours and 42 minutes, according to research by Common Sense Media, a nonprofit media watchdog. (This study counted each screen separately, so a child texting on a phone and watching TV for one hour counted as two hours of screens being used.) Two studies that look at race have found that white children are exposed to screens significantly less than African-American and Hispanic children.

Why didn’t the studies look at Asian children? I am sure Asian kids, Vietnamese in particular, are exposed to screens even more than African-American and Hispanic children.

Tội nghiệp Đán

Bị thằng anh chơi gác. Bị thằng em bắt nạt. Bị mẹ rầy. Bị ba la. Mỗi lần bảo nó tập đọc thì nó hét lên. Tôi không ép buộc nó đọc nhưng không đọc cuối tuần không được iPad. Đến bây giờ nó vẫn chưa đọc được khá. Tôi muốn buông xuôi để tự nó học nhưng không nỡ. Thấy nó bị khó khăn tôi đau xót lắm. Thôi cũng kiên nhẫn giúp đỡ cho nó. Từ từ cũng được.

Tôi không rầy la nó nữa. Và bênh vực nó nhiều hơn nhất là khi nó bị thằng Đạo và thằng Xuân ăn hiếm. Thằng Đán tính nết tốt. Nhưng cũng lì lợm lắm nên thường bị ba mẹ la. Nhẹ nhàng bảo nó đừng làm một việc gì đó như bỏ ngón tay vào miệng, nó càng làm thêm chứ không chịu lấy ra. Hai tuần trước bị nó đau bụng cả tuần vì bị viêm dạ dày ruột. Thế mà nó vẫn tiếp tục làm.

Không biết mai mốt nó sẽ ra sao nhưng nó cũng giống tôi. Chỉ làm những gì nó thích. Khi đam mê thứ gì thì bỏ hết đầu óc vào đó như bị nghiện. Sau này nó đam mê những thứ không nên đam mê chắc chết. Hy vọng bốn anh em tụi nó không lầm đường lỡ bước là tôi an tâm rồi. Không cầu mong bác sĩ kỹ sư gì cả. Dĩ nhiên được thành công thì mừng. Ít nhất cũng phải hơn cha nó.

Nhảm về con cái tiếp

Dạo này cậu mít ướt khá bận. Ngày thường thì vào chương trình sau giờ học. Cuối tuần thì học bơi, học võ, và tham gia Boy Scouts. Vì thế bọn nhỏ ít khi gặp nhau nên cũng đỡ nhức đầu và khó sử. Tôi ngán cảnh con nít gây gổ người lớn xích mích.

Chúng tôi thì không muốn con cái tham gia nhiều thứ quá để dành thời gian với gia đình. Sau giờ học thay vì ở lại trường đến sáu giờ tối, chúng nó được hai tiếng đồng hồ ở nhà với cha mẹ anh em. Còn cuối tuần, ngoài việc học võ hai tiếng đồng hồ ngày thứ Bảy thì còn lại thời gian với gia đình.

Tụi nó lớn nhanh quá. Bế thằng Vương bây giờ mà nhớ lại mới ngày nào bế thằng Đạo như thế. Giờ đây Đạo cao lớn sắp bằng tôi rồi. Thằng Đán còn to con hơn thằng Đạo nữa. Hai đứa chơi với nhau rất thân. Tuy nhiên cãi nhau thì cũng không ít.

Xuân được chiều chuộng nên hơi bị hư. Học toàn là những chữ không tốt. Chiều qua nó nói với tôi, “I hate you.” Thôi trước sau gì nó cũng sẽ biết.

Hôm trước đài Sirius hỏi tôi có thích nghe đài của họ trong xe không. Họ cho nghe thử ba tháng vì mới mua xe mới. Tôi trả lời rằng tôi không biết là trong xe có Sirius. Thôi thì họ cho miễn phí thêm một tháng nữa. Thôi thì tôi cũng nghe thử nhạc rap khi đưa thằng Đạo đi học. Nghĩ rằng nó cũng đã lớn rồi nghe chửi tục vài ba chữ cũng không sao. Nhưng tôi cũng không ngờ rằng nhạc rap bây giờ chửi bậy bạ kinh khủng. Chẳng hạn như câu điệp khúc của một bài là, “You’re such a fucking ho. I love it!” Đạo nói, “Daddy nghe nhạc bad quá.” Tôi cũng không bào chữa được đành phải đổi qua rap Việt trong phone thì lại nghe, “Anh không thích để lại mùi nước hoa của anh trên gối em nằm / Nhưng em cần cứ việc gọi nếu em muốn ngày mai đầu gối em bầm.” Đỡ là thằng con chẳng hiểu gì hết. Tôi quá già rồi nhạc rap không còn hợp gu nữa.

Dạo này cũng kiên nhẫn tập cho thằng Đán học. Vì tôi không rèn luyện cho nó chẳng ai thèm ngó ngàng. Mỗi lần nói đến chuyện học đọc của nó là mỗi lần gây gổ. Không phải tôi so sánh nó với bạn học hoặc với thằng cháu nhỏ hơn bốn tháng nhưng thật sự con mình chậm thật. Tôi không nói nó ngu hơn những đứa trẻ khác. Tôi chỉ lo lắng nó theo không kịp. Vậy mà tôi cũng bị vu khống rằng tôi chà đạp thằng con của mình. Tôi chán nản muốn buông xuôi để cho nó tự học bảo đảm năm sau nó vẫn chưa biết đọc. Tôi không nỡ để nó tiếp tục chậm trễ nên phải tiếp tục kiềm cho nó. Thấy nó có chút tiến triển nhưng khá chậm. Thôi thì tôi chỉ cố gắng giúp được nó đến đâu hay đến đó. Hy vọng nó sẽ theo kịp.

Gastroenteritis

What a dreadful Monday. Đán and Xuân come down with gastroenteritis. They both look miserable. Xuân vomited on me twice already. I am now extremely concerned about Vương. He’s only a little over two weeks old. I hope he has not caught the virus yet. Both Đán and Xuân had held and kissed him.

I was supposed to be back to work today, but I am taking an extra week. I was planning on doing some more home repairment, but I ended up tending the sick kids and washing loads of clothes.

Last night I did not get much sleep because Xuân’s temperature shot to 103. I am now totally exhausted. I have to sleep early today to catch up. Life with sick kids sucks.

Public Humiliation

Since the kids woke up a bit early this morning, I decided to take them out for breakfast. As we made our orders at McDonald’s, Xuân kept yelling, “Daddy, you are stupid. You are stupid daddy.” The cashier’s mouth dropped. She looked at him and told him not to say that. I heard him, but I pretend I didn’t hear him. So I kept asking Đán, “What do you want to eat?”

When another cashier came up, they both spoke in Spanish and laughed. I don’t have to understand Spanish to know what they were talking about. I took the humiliation like a stupid fucking dad. What can I do? I swear I want to slap his face every time he calls me stupid, but I simply can’t. That’s child abuse in America.

This issue when he turned two. He probably picked up from his older brothers. His mom and I have tried everything to tell him not to say it, but it doesn’t seem to register. I give him a benefit of a doubt that he doesn’t know what it means, but he keeps calling us that every time he gets angry. So he does seem to understand the notion of it.

After dropping him off at daycare, I asked one of his teachers if he uses that word in class and she said no. She said that he is mostly quiet, nice, and respectful. So he understands home versus school environment.

He’s more than two and a half now and it is time to be firm with him. I love my sons, but I hate a fucking disrespectful kid.