VISUALGUI

Sửa đổi cách viết chữ Việt

Tôi vừa đọc sơ qua bài “ChữViệt Năm 2020.” Nội dung cụ thể là sửa đổi cách viết từ đơn âm qua đa âm. Thí dụ:

ChữViệt chúngta đang sửdụng không phảnảnh đúng mộtcách khoahọc thựctrạng tiếngViệt ngàynay. Cáchviết chữViệt hiệntại cầnphảiđược cảitổ hay sửađổilại khôngchỉ để phùhợp tiếngnói màcòn manglại những lợiích thiếtthực trong việcxửlý thôngtin nhanhchóng và chínhxác trong bộóc conngười cũngnhư máyvitính tạođiềukiện trựctiếp hoặc giántiếp gópphần pháttriển Việtnam trong lãnhvực kỹthuật của thờiđại hômnay.

Theo tôi thì cách sửa đổi này có nhiều vấn đề cho người đọc lẫn người viết. Khi đọc ta không đọc từng chữ mà dùng saccades. Nghĩa là ta chỉ lướt qua và bắt chữ theo nhịp điệu. Khi chữ rời ra ta dễ dàng nhận ra chữ. Khi chữ ghép lại ta phải dừng lại để chia ra chữ. Thí vụ như chữ “hệthống” là “hệt hống” hay “hệ thống.” Khi đọc bài viết này, tôi phải rất nhiều lần ngừng để đọc rõ hai hoặc ba chữ ghép lại là gì.

Những chữ ghép lại bị gò bó phải có ý nghĩa nên người viết sẽ mất đi cách chơi chữ vì không thể muốn ghép chữ nào vào cũng được. Thí dụ câu này trong bài “Phố buồn” của Phạm Duy: “Yêu phố vui, nhà gạch ngon.” Hai chữ “gạchngon” không thể đi cùng nhau như Phạm Duy đã khéo léo dùng.

Chỉ với riêng hai vấn đề này tôi thấy cách sửa đổi sẽ làm xáo trộn và hạng hẹp đi cách viết chữ Việt. Có lẽ tôi vẫn chưa hiểu rõ cái lợi hoặc sáo tạo trong việc ghép chữ.

Gay Sex?

A man said to me, “Go ahead and stick it in.” I complied, “Sure.” Thirty seconds later he instructed, “OK you can pull it out now.” I protested, “Already?” He replied, “Yes.” I don’t know if he was thinking what I was thinking, but it was the closest gay sex I ever experienced. Don’t worry mommy, I was not cheating on you. He was a cashier who told me to stick the chip on my credit card into the machine.

Functioning Under Stress

As much as I would love to live a stress-free life, I find that it is impossible. Being a parent of three boys is stressful, and yet when I am being without them, I feel so empty. Sure, I would be somewhat less stress, but also lifeless. I don’t that either.

One of the most stressful part of my works is administrating the servers. I am more of a design than an IT, but I have learned so much. I would rather have someone else take care of that portion, but seeing how things work on the backend fascinates me. Without that responsibility would be less stressful, but also boring. I don’t know.

Shit, my moma got stroke in her head. Don’t ask me why I’m motherfucking stressed. I don’t know how to handle this stress. It is killing me.

Do Less

A couple of weeks ago, I stayed up to one or two in the morning for a few days to wrap up a freelance project and got sick for a whole week. The extra money that I made did not pay off for the illness. I won’t be picking up any freelance work anytime in the near future.

At home, I try not to open my laptop if I can help it. As a result, I haven’t done too much personal work other than blogging, which I now do on my phone. Getting old is catching up to me. By 9pm I would be completely exhausted after giving the kids a bath and brushing their teeth. I just wanted to go to bed.

For the past few months, I have turned off email from work on my phone. It works out well. Other than when the server goes down, which I get notified on my personal email, nothing is urgent that could not wait until I come into the office.

I have once again deleted Twitter and Facebook apps off my phone. Twitter, which I have used mainly to keep up with web design, has becoming too political. It’s not a complain. I just need less Trump in my life. Facebook is too addictive, which has become a distraction. I want to use Facebook and Twitter like LinkedIn. I just have a presence, but don’t have to do anything else. Distributing my blog posts on these platform allowed me to do that.

My goal is to do less in this chaotic digital world. Rebalancing my real and alternative lives.

Gout Update

I have my gout under control (I hope). It hasn’t flared up again even though I had gone back to my usual diet. I eat pretty much anything except for beef. I haven’t had steak, phở, and bún bò Huế. I don’t really miss them, but if I want to I could eat once in a while. In contrast, the inability to control what I eat has other effects, like getting fat and fatigue.

I haven’t taken Uloric nor Allopurinol to control my gout. Apple cider vinegar seems to do the trick when I had some Tequila shots for three or four days in a row at our annual family reunion. In addition, I think blanco Tequila, which is pure and not aged, doesn’t seem to affect gout. I don’t drink hard liquor anymore. I do drink some wine and saké. They seem to play nice.

Life with gout isn’t all that bad after all. I am less stressed out about it now than before. The only things I am giving up are beer and liquor. I can handle those. It’s nice not to have hangovers and I might live longer without them.

Bệnh Cả Bầy

Cu Xuân đi nhà trẻ được bốn ngày thì cả bốn cha con đều bệnh. Hôm thứ Năm tuần rồi tôi thấy bản thân mình không ổn rồi vì hai ba ngày trước thức khuya làm thêm việc. Thứ Sáu thì không đi làm nổi nên ở nhà. Cu Xuân cũng bị cảm nên ho rồi mửa. Thế là hai cha con ở nhà. Chiều về thằng Đạo đi học về lại bị sốt. Chủ Nhật thì đến thằng Đán. Thứ Hai cả nhà cúp cua hết. Cũng mai là trong nhà còn có một người đàn bà mạnh mẽ nhất. Tội nghiệp bà xã phải lo cho hết cả nhà.

Bệnh mà theo dỏi chính trị thì càng bệnh thêm nên tìm những thứ khác giải trí. Nhờ đó mới khám phá ra được Nhóm Nhật Nguyệt trên YouTube và đây là một cái video gồm có những bài hát của nhóm. Ba cô này hát thì không hơi hám gì cả nhưng nhờ có ngoại hình đẹp và ăn bận sexy. Những bài hát cũ được remix lại qua những dòng nhạc club đập ào ào. Thằng Xuân thì mê nhạc lắm hễ nghe nhạc xôi đọng thì nó cũng nhảy theo. Tôi thì chỉ xem mấy em cho đỡ bệnh.

Thôi kệ bệnh nhưng được dành thời gian với gia đình cũng vui. Thôi đi ngủ xóm lấy sức ngày mai đi cày lại.

Lost a Traffic Court Case

Wasted two hours this morning in court and ended up losing the case for the speeding ticket. Even though I presented my evidence and made the case, the judge took the cop’s position over me. What more can I do? He did reduce to a $40 fine plus court fees. It was a learning experience and will help me prepare for the next time.

I hope I won’t get another ticket in my life, but how can I avoid it if the cops are out there to get me? I also find that some cops are hypocrites too. They have no problem stopping you for small mistakes even though they don’t follow the law themselves. I have seen several times when the cops flashed their lights to get pass the red light and turned them off like nothing happened. They made u-turns when the sign indicates no u-turn. They don’t stop at the stop sign and yet they would have no problem stopping us for stopping at a stop sign a second too fast.

As long as I am on the road, this is what I have to deal with. I am not going to let them get to me. I have earned the maximum of 5 safe driving points in Virginia so my record is still pretty good.

To Vietnamese Parents With Gay Children

If you are a Vietnamese parent who is still holding on to the outdated traditional values, I advise you to be open-minded with your gay children.

Being gay is not a sickness. You can’t straightened him up. You can’t make him love another female. How would you feel if your mother forces you to love another woman? You can’t do that, right? Being gay is not a choice. It is who he is. Rather than opposing him, why don’t you embrace him? He needs your love and support.

Being gay is not abnormal. He doesn’t need any medication. He needs your acceptance. He is still your son. Don’t push him away.

Tạm Biệt 2016

Thế là hết thêm một năm. Nhìn lại năm nay hạnh phúc nhất là đón Việt Xuân vào thế giới to lớn và gia đình nhỏ bé này. Mới đây mà đã 10 tháng. Thằng thứ ba có khác. Cái gì nó cũng nhanh nhẹn cả. Ba tháng đã bắt đầu mọc răng. Tám tháng đã thích ăn những thứ gì ba mẹ nó ăn. Thích chơi những gì hai thằng anh lớn chơi. Mười tháng đã bò khắp nơi và bắt đầu tự đứng một mình. Cái nét đặt biệt nhất của nó là hể nghe nhạc là lắc tay lắc chân rồi luôn cả đầu và mông.

Năm 2016 quá nhiều sự căng thẳng trong cuộc sống, việc làm, và xã hội. Tuy nhiên mọi thứ rồi cũng vượt qua. Năm 2017 tôi quyết định sống nhẹ nhàng hơn và giảm đi những phiền muộn. Bỏ qua hết những gì không cần thiết. Không cần phải đổ mồ hôi về những việc nhỏ nhặt. Mỗi ngày tôi sẽ chọn ngồi thật yên. Nhìn rõ hiện tại ngồi nghĩ lại mình. Đời tôi sẽ không ngốc dại nữa và không tự làm khô héo tôi đây. Luôn tự nhắt nhở rằng: “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.”

Dù sao đi nữa tôi cũng cám ơn đời đã ban cho tôi những niềm hạnh phúc tôi đang có. Những niềm vui tôi nên nắm lấy. Những may mắn tôi nên nhận thức. “Tôi nay ở trọ trần gian. Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời.”

Khó

Không biết từ lúc nào tôi đã chở nên cộc cằn và khó tính. Xem xét lại thì có lẽ hằng ngày phải đối diện với quá nhiều kích thích.

Đi làm thì phải đương đầu với “khách.” Khách nào dễ dãi và biết kính trọng nhau thì làm việc chung dễ dàng. Còn khách nào khó tính đòi hỏi lung tung tuy không hiểu chính mình muốn gì thì tôi cũng không nể. Ngày xưa lúc mới vô nghề còn nhường nhịn. Bây giờ đã trãi qua bao nhiêu giai đoạn và đã quá mệt mỏi nên không nể nang ai nữa. Họ không đồng ý thiết kế của tôi không sao cả có thể kiếm người khác làm. Muốn tự làm cứ việc làm. Khi làm không được cũng phải quây lại.

Chẳng những trong việc làm trong nhà cũng thế. Đối diện với hai thằng con cũng quá mệt. Chỉ có ăn, tắm, với đánh răng mà cũng phải la hét. Bây giờ mệt quá tôi gọi ba tiếng mà không làm là phải tự làm một mình tôi không giúp. Thằng nào cũng lớn hết rồi. Chiều hôm qua qua nhà bác tụi nhỏ ăn tối. Muốn cho tụi nhỏ tắm sớm để về tối khỏi tắm. Hai thằng con tôi thì biết thân phận. Tôi gọi ba tiếng mà không lên là tự làm. Còn thằng cháu thì hét lại, “No!” Tôi cũng OK không tắm thì thôi. Đến lúc hai thằng con tôi tắm xong nó chạy lên bảo muốn tắm. Tôi trả lời, “Xin lỗi đã quá muộn. Lúc chú bảo lên con không lên thì bây giờ tự tắm đi.” Thằng nhỏ mặt buồn thảm thương chạy xuống nói với bố nó là, “Chú Doanh không chịu tắm cho con.” Ba nó bảo, “Không sao, ba ăn cơm xong ba tắm cho con.”

Nghỉ lại mình có quá vô tình hay không hay ông anh cột chèo ó hiểu lầm hay không? Chuyên cũng đã xẩy ra. Nghỉ đến làm gì. Ai muốn hiểu sao thì hiểu nói gì thì nói. Trong việc làm hoặc trong nhà cũng thế, tôi không thể nào lúc nào cũng chìu chuộng hoặc làm hài lòng người khác.

Đến lúc phải bỏ ngoài tai những gì người khác nói. Lúc hai thằng con nó giân tôi không cho nó làm cái gì nó thích nó nói rằng tôi là người cha tồi tệ nhất trên đời. Mấy lần đầu tôi nghe cũng cảm thấy khó chịu. Tụi nó trả tình thương yêu của tôi bằng những lời lẽ đó. Tôi buồn rồi cũng chấp nhận. Cho nên khi nó nói tôi là người cha tuyệt vời nhất thế giới tôi cũng chỉ gật đầu. Trách nhiệm làm cha thì tôi cứ làm. Chúng nó hiểu sao nói sao cũng không sao. Miễn sao tôi không trốn tránh trách nhiệm của mình là được rồi.