VISUALGUI

Lost a Traffic Court Case

Wasted two hours this morning in court and ended up losing the case for the speeding ticket. Even though I presented my evidence and made the case, the judge took the cop’s position over me. What more can I do? He did reduce to a $40 fine plus court fees. It was a learning experience and will help me prepare for the next time.

I hope I won’t get another ticket in my life, but how can I avoid it if the cops are out there to get me? I also find that some cops are hypocrites too. They have no problem stopping you for small mistakes even though they don’t follow the law themselves. I have seen several times when the cops flashed their lights to get pass the red light and turned them off like nothing happened. They made u-turns when the sign indicates no u-turn. They don’t stop at the stop sign and yet they would have no problem stopping us for stopping at a stop sign a second too fast.

As long as I am on the road, this is what I have to deal with. I am not going to let them get to me. I have earned the maximum of 5 safe driving points in Virginia so my record is still pretty good.

To Vietnamese Parents With Gay Children

If you are a Vietnamese parent who is still holding on to the outdated traditional values, I advise you to be open-minded with your gay children.

Being gay is not a sickness. You can’t straightened him up. You can’t make him love another female. How would you feel if your mother forces you to love another woman? You can’t do that, right? Being gay is not a choice. It is who he is. Rather than opposing him, why don’t you embrace him? He needs your love and support.

Being gay is not abnormal. He doesn’t need any medication. He needs your acceptance. He is still your son. Don’t push him away.

Tạm Biệt 2016

Thế là hết thêm một năm. Nhìn lại năm nay hạnh phúc nhất là đón Việt Xuân vào thế giới to lớn và gia đình nhỏ bé này. Mới đây mà đã 10 tháng. Thằng thứ ba có khác. Cái gì nó cũng nhanh nhẹn cả. Ba tháng đã bắt đầu mọc răng. Tám tháng đã thích ăn những thứ gì ba mẹ nó ăn. Thích chơi những gì hai thằng anh lớn chơi. Mười tháng đã bò khắp nơi và bắt đầu tự đứng một mình. Cái nét đặt biệt nhất của nó là hể nghe nhạc là lắc tay lắc chân rồi luôn cả đầu và mông.

Năm 2016 quá nhiều sự căng thẳng trong cuộc sống, việc làm, và xã hội. Tuy nhiên mọi thứ rồi cũng vượt qua. Năm 2017 tôi quyết định sống nhẹ nhàng hơn và giảm đi những phiền muộn. Bỏ qua hết những gì không cần thiết. Không cần phải đổ mồ hôi về những việc nhỏ nhặt. Mỗi ngày tôi sẽ chọn ngồi thật yên. Nhìn rõ hiện tại ngồi nghĩ lại mình. Đời tôi sẽ không ngốc dại nữa và không tự làm khô héo tôi đây. Luôn tự nhắt nhở rằng: “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.”

Dù sao đi nữa tôi cũng cám ơn đời đã ban cho tôi những niềm hạnh phúc tôi đang có. Những niềm vui tôi nên nắm lấy. Những may mắn tôi nên nhận thức. “Tôi nay ở trọ trần gian. Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời.”

Khó

Không biết từ lúc nào tôi đã chở nên cộc cằn và khó tính. Xem xét lại thì có lẽ hằng ngày phải đối diện với quá nhiều kích thích.

Đi làm thì phải đương đầu với “khách.” Khách nào dễ dãi và biết kính trọng nhau thì làm việc chung dễ dàng. Còn khách nào khó tính đòi hỏi lung tung tuy không hiểu chính mình muốn gì thì tôi cũng không nể. Ngày xưa lúc mới vô nghề còn nhường nhịn. Bây giờ đã trãi qua bao nhiêu giai đoạn và đã quá mệt mỏi nên không nể nang ai nữa. Họ không đồng ý thiết kế của tôi không sao cả có thể kiếm người khác làm. Muốn tự làm cứ việc làm. Khi làm không được cũng phải quây lại.

Chẳng những trong việc làm trong nhà cũng thế. Đối diện với hai thằng con cũng quá mệt. Chỉ có ăn, tắm, với đánh răng mà cũng phải la hét. Bây giờ mệt quá tôi gọi ba tiếng mà không làm là phải tự làm một mình tôi không giúp. Thằng nào cũng lớn hết rồi. Chiều hôm qua qua nhà bác tụi nhỏ ăn tối. Muốn cho tụi nhỏ tắm sớm để về tối khỏi tắm. Hai thằng con tôi thì biết thân phận. Tôi gọi ba tiếng mà không lên là tự làm. Còn thằng cháu thì hét lại, “No!” Tôi cũng OK không tắm thì thôi. Đến lúc hai thằng con tôi tắm xong nó chạy lên bảo muốn tắm. Tôi trả lời, “Xin lỗi đã quá muộn. Lúc chú bảo lên con không lên thì bây giờ tự tắm đi.” Thằng nhỏ mặt buồn thảm thương chạy xuống nói với bố nó là, “Chú Doanh không chịu tắm cho con.” Ba nó bảo, “Không sao, ba ăn cơm xong ba tắm cho con.”

Nghỉ lại mình có quá vô tình hay không hay ông anh cột chèo ó hiểu lầm hay không? Chuyên cũng đã xẩy ra. Nghỉ đến làm gì. Ai muốn hiểu sao thì hiểu nói gì thì nói. Trong việc làm hoặc trong nhà cũng thế, tôi không thể nào lúc nào cũng chìu chuộng hoặc làm hài lòng người khác.

Đến lúc phải bỏ ngoài tai những gì người khác nói. Lúc hai thằng con nó giân tôi không cho nó làm cái gì nó thích nó nói rằng tôi là người cha tồi tệ nhất trên đời. Mấy lần đầu tôi nghe cũng cảm thấy khó chịu. Tụi nó trả tình thương yêu của tôi bằng những lời lẽ đó. Tôi buồn rồi cũng chấp nhận. Cho nên khi nó nói tôi là người cha tuyệt vời nhất thế giới tôi cũng chỉ gật đầu. Trách nhiệm làm cha thì tôi cứ làm. Chúng nó hiểu sao nói sao cũng không sao. Miễn sao tôi không trốn tránh trách nhiệm của mình là được rồi.

Tình Chị Em

Cuối tuần vừa rồi về thăm mẹ và chị ba. Chị cả rủ qua nhà ăn bún riêu. Đó là lần đầu tiên tôi và gia đình đến nhà mới của chị. Cũng đã lâu lắm cả nhà (mẹ, chị hai, gia đình chị ba, và gia đình tôi) mới có được một ngày tập hợp lại.

Ba chị em tôi có đôi lúc cũng cãi vã nhau và đôi lúc cũng không được gắn bó. Luôn cả mẹ, mỗi người mỗi tánh và ai cũng cứng đầu nên ít khi hòa thuận. Dù sao đi nữa cũng tình mẹ con và chị em ruột thịt. Giờ ai cũng đã lớn. Thấy hoàn cảnh hai chị kém may mắn tôi cũng xót xa.

Tôi muốn hàn gắn và gần gủi với hai chị tôi hơn. Tôi muốn bỏ qua hết những xích mích của quá khứ để tình chị em trở nên tốt đẹp hơn. Dù cho duyên số hay duyên phận mình cũng chỉ làm chị em một đời người. Nên giúp đỡ và đùm bọc lẫn nhau. Không ai biết được ngày mai sẽ ra sao. Tôi mong rằng sau này đám con cháu cũng có thể gần gủi và thương yêu nhau.

Mỗi bề trong của mỗi gia đình điều có vấn đề cả. Làm sao để ta có thể vượt qua những mâu thuẩn đó phải đặt vào vào sự thương yêu lẫn nhau. Đừng để tiền bạc và vật chất đánh mất đi tình cảm thân thương của nhau. Phận làm em, tôi sẽ cố gắng không để hai chị buồn.

Promoted

Five years of hard work have paid off. I have been promoted to director of design and web services at Scalia Law School.

In my recent role as a web services developer, I was responsible for server administration and content management system. Being a designer, I took upon myself to help shape the design direction for the school and its branding, particularly when we changed our name from Mason Law to Antonin Law. As much as I had enjoyed being a jack of all trade, my job had become overwhelming.

My supervisor and our senior associate dean have recognized the growing of the school, they had promoted me to the director position and promised to hire a backend developer to work with me.

In this new role, I will be making design an integral part of the school’s brand, message, and recruiting effort. I will be focusing on the design strategy of the law school’s websites rather than the back-end development, but I won’t be hand-off completely. I will continue to do design and front-end development. I will collaborate with the back-end developer on the CMS and server side.

We will be searching for a back-end developer soon. If you are a web developer or know someone in the Metro Area and would like to join me, let’s talk.

I am looking forward to new challenges and opportunities in my new role.

Xui Xẻo

Lễ Tạ Ơn năm nay quá xui. Thằng con trai út thì bệnh ói mửa cả ngày lẫn đêm. Còn trang nhà của trường bị hack. Những ngày nghỉ lễ cũng không được yên. Phải lo lắng cả mọi thứ.

Phải chi nó bị hack một tuần trước thì tôi đã có quyết định khác cho tương lai. Định mệnh đã thế thôi thì cũng đành chịu. Con người không tính qua khỏi ý trời. Thôi thì cứ bước tới theo số phận của mình. Đến đâu hay đến đó.

Đáng lẻ nên an phận không phiền muộn nhưng cuộc sống bắt như thế thì phải đối đầu với nó. Là người có uy tín không nên chốn tránh trách nhiệm. Chỉ mông rằng tương lai sẽ nhẹ nhàng hơn.

Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống an nhàn nhưng có lẽ thời điểm này chưa được. Thôi thì chấp nhận thôi. Còn nước còn tác. Lo chi cho phiền muộn.

Vẫn Viết

Tôi vẫn viết blog như không ai đọc. Thích gì viết đó. Không ngại ai nghĩ sau. Tiếng Việt dở và sai vẫn viết. Viết lúc tỉnh táo viết lúc buồn ngủ. Viết lúc giận viết lúc vui. Viết xuống tâm sự viết ra chia sẽ.

Nơi đây vẫn là thế giới của riêng mình. Không ồn ào không náo nhiệt như những trang xã hội. Viết đã mười mấy năm rồi. Những năm đầu có phần comment quen biết đến một số bạn đọc cũng khá vui. Nhưng khi những ý kiến trở nên rác rưởi của những spammer tôi phải đóng lại.

Giờ chỉ còn lại tôi với trang blog bơ vơ. Muốn viết gì thì viết. Với thiết kế đơn giản không hình ảnh không video clip, cái blog này giúp tôi tập trung vào chữ và những suy nghĩ riêng của mình. Hơn nửa là nó giúp tôi không bị lôi cuốn vào thế giới Facebook.

Blogging không còn là trò chơi phổ biến trên mạng như xưa nên tôi càng quý nó hơn. Nó chỉ là một trang nhà nhỏ bé được tôi tận tình chăm sóc. Chọn ra từng mẫu rõ dễ đọc và dĩ nhiên phải đúng chữ Việt tuy tôi viết không mấy đúng chữ Việt.

Tôi vẫn viết cho riêng mình nhưng vẫn cám ơn những ai chịu khó đọc những dòng chữ không đầu không đuôi này.

Một Ngày Tươi Đẹp

Sáng ăn cơm sườn / Chiều ăn nước tương / Tối chung vô mùng / Nằm nghe cải lương / Hey, hey, hey, It’s a beautiful day.

Hôm nay trời nắng đẹp. Tôi không ăn cơm sườn chỉ ăn bún ốc” Không ăn nước tương chỉ ăn nước mắm xả ớt. Làm thêm một ly chè ba màu ăn mừng một thay đổi mới. Đổi thay lúc nào cũng tốt. Nó cho ta cơ hội làm lại từ đầu. Không biết tương lai sẽ ra sao nhưng có thay đổi mới có phát triển. Tôi hoan nghênh và chờ đón thay đổi mới.

Nhanh quá mới đó mà đã gần hết năm. Những ngày lễ lớn cuối năm cũng sắp đến. Hy vọng sẽ có những giây phút nhẹ nhàng và êm đẹp với gia đình. Cũng hy vọng hết năm nay, năm tới tương lai sẽ tương sáng hơn. Dù ngày mai ra sao, tôi luôn nhớ đến những lời nhạc sĩ họ Trịnh đã viết: “Đời cho ta thế đứng giữa bão tố không buồn vui.

On Reading

A couple of weeks ago, Đạo asked me to give him something advanced to read. Without hesitation, I handed him the beautiful illustrated version of William Strunk Jr. and E.B. White’s The Elements of Style. Why not giving him an early start? It took me way to long to appreciate the rules of grammar, and I still am struggling.

A couple nights ago, he cracked open the book, read the first page, and stopped. I asked him why did he stopped and he responded, “Reading doesn’t help me in life.” I replied, “Of course, it would. Whether you want to be a doctor, lawyer, or president, you have to read.” Then I paused and thought to myself: that’s not quite true because the President-elect of the United States has not read a book in decades. In fact, he might be illiterate.

Đạo’s response struck me that I had the same thoughts for many years. I didn’t read much in the first twenty years of my life because I didn’t understand what I was reading. The English barrier distracted me; therefore, it made me bored quickly. In high school, I had to take a literature class that required reading. The book was Stephen Crane’s The Red Badge of Courage. I tried to read, but I could not understand. Fortunately I had a friend, who took the same class, read the chapters and summarized them for me. She did me a favor in the short term, but hurt me in the long term. I am not blaming her. I blamed myself. She was just being a helpful friend and I was just being an idiot.

In college, the only books I would read were technology-related instructions. I gave up on everything else. I took an English course on hypertext and cyberspace. When the professor assigned William Gibson’s Neuromancer, I couldn’t read it. I sat in silent during class discussions. In an intriguing philosophy course on aesthetic experience, I loved the professor’s lecture and the class discussion, but I could not read the textbook. I almost failed literature, history, and biology because I could not read.

I had so much time on my hand when I was young and single, and yet I did not dedicate any of my time to reading. When I started this blog, I also started to read. When I really got into it, I could not stop. Now I always have at least four or five books in my book bag. I wake up early to read before the kids get up. I read at night after the kids fell asleep. I read whenever I get a moment. People stand in line with their phone, me with my book. It has become my obsession.

It took me more than twenty years to figure out the value of reading because I simply didn’t enjoy what I read. I never liked fiction unless the content had something erotic. I prefer non-fiction because if I am going to invest time into reading I might as well learn something. My topics revolve around technology, typography, grammar, and music. I occasionally branch out to politics, biography, or whatever subjects pique my curiosity.

From my personal experience, I can tell the kids why they should read, but they need to discover it themselves. I will always remind them to read, but I hope they will find the joy in reading sooner rather than later.