VISUALGUI

Xin lỗi em

Lại một lần nữa tôi rất buồn và hối tiếc với chuyện đã xẩy ra. Chua xót hơn là tôi không thể chia sớt cùng em. Chuyện ngoài ý muốn nhưng tôi vẫn có lỗi với em. Tôi đã không tự kiềm chế được bản thân mình. Tôi sẽ cố gắng hơn nữa để em khỏi chịu khổ đau.

Tôi cám ơn đời đã cho tôi được gặp em và được em yêu. Tôi cám ơn em vì những tình nghĩa sâu đậm em đã dành cho tôi. Những gì chúng ta đã cùng nhau xây dựng là thành tựu lớn nhất trong đời tôi. Đoạn đường chúng ta đã đi tuy nhiều chông gai nhưng ta vẫn vượt qua. Phía trước còn rất dài và sẽ còn nhiều thử thách đang chờ ta. Nhưng tôi không lo ngại gì cả nếu chúng ta cùng đồng lòng tiến bước.

Hơn bao giờ hết, tôi xin lỗi em. Hơn bao giờ hết, tôi tạ ơn em. Hơn bao giờ hết, tôi tôn thờ em. Hơn bao giờ hết, tôi yêu em suốt cuộc đời.

Đàn ông thời nay

Hôm nọ vừa từ trong McDonald’s bước ra thấy một bé gái khoảng 11 hoặc 12 tuổi đang múa may và tự soi gương trong chiếc áo đầm công chúa. Bỗng nhiên miệng tôi hô lên “áo đẹp”. Con bé hốt hoảng bỏ chạy. Tôi cũng hết hồn bước nhanh ra xe.

Con bé đến bố mẹ và bảo, “Có người khen áo con đẹp”. Hai ông bà vẫy tay chào tôi. Hú hồn hú día. Tôi tưởng đâu nó mách với bố mẹ nó là có thằng cha dê xồm. Dạo này báo chí moi móc ra nhiều vụ án dâm tặc của đàn ông nên tôi cũng không dám phát biểu bậy bạ.

Cho dù một lời khen thật tình nhưng không biết có bị coi là harass (quấy rối) hay không. Bây giờ gặp gái đẹp cũng phải câm miệng nhìn chỗ khác. Những ông nổi tiếng bây giờ ai cũng trong tình trạng lo sợ. Không biết báo chí sẽ đem lên tố cáo lúc nào.

Tôi không nổi tiếng, không giàu, cũng không làm bậy bạ nên chắc không có gì nhưng cũng nên nhìn trước ngó sau cho an toàn.

Người em bé nhỏ

Tình cờ gặp lại em. Dĩ nhiên là qua Facebook. Đã hai mươi mấy năm rồi không gặp. Em vẫn trẻ và vẫn xinh như ngày nào. Tôi còn nhớ rất rõ lần đầu tiên gặp được em. Tôi mở lời chào nhưng em không trả lời mà chỉ nhìn xuống đất. Tôi hỏi em tên gì em cũng không nói. Tôi quây qua thằng bạn đùa, “Mầy có đứa em gái xinh thế mà không giới thiệu”. Nó cũng làm thinh chỉ bước đi tiếp về nhà.

Lúc đó tôi thấy em chảnh quá nên cũng không nghĩ ngợi gì. Khoảng một tháng sau bỗng nhiên thằng bạn đưa cho tôi một lá thư nói, “Của em tao”. Tôi hơi ngạc nhiên vì tôi gần như đã quên đi chuyện tháng trước. Về đến nhà tôi mở thư ra đọc. Em viết cho tôi bằng tiếng Việt. Em xin lỗi đã đối xử với tôi như thế và em còn nói là thích tôi. Đọc xong tôi điến cả người. Lần đầu tiên có người đẹp thích mình. Cảm xúc sung sướng không thể nào tả được.

Tôi viết ngay lá thư hồi âm. Hôm sau lên trường tôi trao cho thằng bạn nhờ nó chuyển dùm. Thằng bạn tôi trở thành mailman cho hai đứa tôi. Tuy nó không cằn nhằn hoặc không nói gì, tôi sợ làm phiền thằng bạn tốt nên tôi đề nghị em đổi qua nói chuyện điện thoại. Thế là ngày nào cũng ôm điện thoại đến khuya.

Mỗi lần muốn gặp em, tôi viện cớ qua nhà thằng bạn làm bài tập hoặc mượn dàn máy thâu nhạc từ CD qua băng cassette. Thằng bạn cũng biết điều để chúng tôi trò chuyện. Khi không có ai thì chúng tôi thân mật lắm nhưng khi có đám đông, nhất là trong những buổi văn nghệ của người Việt, thì dường như cả hai đều ngượng ngịu và làm như chẵng ai biết đến ai. Thú thật thì tôi sợ bị quê. Lúc đó tôi không muốn người khác biết mình đang cập kè. Vì lý do đó mà tôi đã chia tay với em.

Mối tình chưa đi đến đâu thì đã bị kết thúc. Sau đó đã có rất nhiều thằng theo đuổi em. Bây giờ nghĩ lại lúc đó tôi ngu thật. Tôi đã không biết quý mối tình đầu đẹp đẽ và thơ mộng đó. Giờ tôi đã có vợ và ba thằng con. Còn em thì vẫn available.

Bên Mẹ

Sau cơn ác mộng, tôi đưa hết vợ con về thăm mẹ. Về đây chúng tôi chỉ quây quần trong nhà. Mẹ thì suốt ngày vẫn đứng trong bếp. Lâu lâu lại hôn thằng Xuân một cái. Bà không thể rời bỏ cái bếp để ngồi xuống nghỉ ngơi hoặc trò chuyện với con cháu.

Trước khi đi thăm mẹ, chúng tôi ghé lại khu Eden mua 10 lbs bánh ướt và bốn cây chả lụa để mẹ khỏi phải nấu nướng như mẹ vẫn đứng trong bếp. Mẹ đã có thói quên như vậy thì đành chịu thôi. Miễn là được ở bên cạnh mẹ là tôi thấy vui rồi. Không biết được ở bên cạnh bà bao lâu nữa.

Tối qua thằng Đạo hỏi tôi, “Sau những ngày nghỉ lễ là mình phải về đây”? Tôi chưa kịp trả lời thì thằng Đán đáp, “Tại vì bà nội sẽ chết một ngày nào đó”. Tôi không nhớ là tôi đã nói những lý lẽ đó với nó. Thằng này có cái suy nghĩ như tôi. Mẹ nó cũng nhận thấy rằng tính tình của thằng Đán rất giống tôi.

Thôi thì được bên cạnh mẹ ngày nào hay ngày nấy. Mẹ thấy ở nhà và ở trong bếp thoải mái hơn là đến nhà khác hoặc đi nơi khác nên tôi cũng không cần phải đi đâu xa. Chỉ cầu mong bà được khoẻ mạnh là tui an tâm rồi. Hôm nay phải trở về nhà để ngày mai đi làm lại. Những ngày nghỉ lễ đã nhanh chóng trôi qua.

Cơn ác mộng

Trưa thứ Tư rủ rê bà xã đi ăn lẩu đồ biển. Thức ăn ngon và cay nên ăn hơi nhiều. Tối khi đi ngủ bị chứng ợ nóng (heartburn) nên không ngủ được cho đến ba giờ sáng. Khi thiếp đi được thì nằm mơ thấy mẹ qua đời.

Thế là sợ hãi không ngủ được. Nghĩ đến đó tôi buồn quá cho dù biết được ngày đó sẽ không tránh khỏi. Ai sống trên đời này rồi cũng có ngày phải ra đi không sớm thì muộn. Tôi muốn dành nhiều thời gian đến bên mẹ hơn. Tôi muốn được chăm sóc mẹ. Tôi nhớ đến mẹ tôi quá.

Overcoming My Fear of Heights

Since we bought our house, I have resisted to climb onto the roof, which is about 25 feet high from the ground. In 2015, strong winds blew off aluminum trims twice. I was too afraid to climb up to the roof; therefore, we had to pay $375 each time to repair and replace.

I tried to climb up with a telescoping multi-position ladder, but it was freaking scary. I felt useless for a long time and it has been one of the goals for me to overcome. As the wind has picked up recently, I noticed the nails had been loose. Sooner or later those aluminum trims will be blown off again.

On Sunday, I decided to drop by Home Depot to pick up an extended ladder. After watching a few YouTube video, I went back buy a ladder stabilizer. It worked well. I managed to get myself up on the roof to hammer in the loose nails and cleaned the gutters.

It was still pretty scary being 25 feet above the ground. I crawled and lay down on the stomach most of the time. It was such a beautiful day felt so good to finally beat my fear of heights.

Giờ Đọc

Tôi thức dậy khoảng năm giờ sáng và trời bắt đầu trở lạnh nên cái sung sướng nhất là được nằm đọc sách cho đến bảy giờ hoặc khi nào Xuân vào phòng đòi xem Elmo. Đến giờ nghỉ trưa, ăn xong tôi lại đọc nữa tiếng trước khi trở lại với công việc. Chiều đi đón Xuân nếu còn dư thời giờ tôi mở sách ra đọc tiếp.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Đạo và Đán cùng nhau vẽ còn tôi nằm đọc. Sau đó tôi và Đạo cùng nhau đọc cho đến mười giờ đêm. Đạo cũng rất thích đọc sách nhưng phải cho nó đi ngủ để sáng hôm sau đi học. Sau khi nó ngủ, tôi lại dậy mở đèn ra đọc cho đến khuya.

Dạo này tôi thích đọc xen kẽ giữa tiếng Anh và tiếng Việt. Tiếc rằng ở đây không có những sách chữ Việt tôi muốn đọc. Sau khi đọc ba quyển tiểu thuyết tình cảm tôi chịu hết nổi rồi. Tôi thích đọc chuyện thật (non-fiction) hơn là hư cấu.

Không biết sau bây giờ tôi lại mê đọc đến thế. Chắc tại mù chữ đã lâu nên muốn theo đuổi cho kịp. Tôi muốn mấy đứa con cũng thích đọc sớm đừng để quá trể như tôi. Bây giờ thời gian hẹp hòi tôi lại muốn đọc. Ngày xưa rảnh rỗi tôi đã lãng phí đi thời gian. Lúc xưa cầm sách lên là ngủ. Bây giờ đọc là không muốn ngủ.

Sống cho hôm nay

Lúc trước siêng lắm. Sáng thức dậy sớm cho dù trời lạnh cũng chạy bộ. Bây giờ thức dậy mặc áo lạnh vào bước ra khỏi nhà thấy trời hơi lạnh trở vào lại cởi đồ ra leo lại vô giường nằm đọc sách. Giờ đây tôi ghiền đọc sách hơn chạy bộ.

Lúc trước ăn uống kỹ lưỡng. Trưa nào cũng đem theo hộp rau, trái cây, và miếng thịt gà không mỡ. Từ lúc làm gần khu Eden nên ăn đồ Việt Nam quen rồi không trở lại ăn rau cải được nữa. Bây giờ lười lái xe nên đem cơm theo ăn. Thằng Đán thích ăn thịt kho nhiều mỡ nên mẹ nó kho toàn thịt ba chỉ. Thế thì tôi cũng ăn luôn. Mỗi ngày một hộp cơm, một trứng kho, vài miếng thịt mỡ kho, một trái chuối, và hai trái ớt hiểm.

Lúc trước cố gắng diet, bây giờ ăn thoải máy. Chẵng kiêng cữ gì cả. Nhờ có giấm táo của Bragg nên rượu beer cũng chơi luôn. Gout không còn hành hạ nữa. Thôi kệ còn hưởng thụ được thì cứ hưởng. Chuyện ngày mai để ngày mai lo.

Cảm kích

Tôi cảm kích em rất nhiều. Tôi cảm kích sự đảm đang và ân cần em dành cho con cái. Tôi cảm kích sự chăm chỉ của em dành cho sự nghiệp và cho gia đình. Tôi cảm kích những việc em làm cho chồng. Và tôi cảm kích nhất là lòng tốt của em.

Em đối xử chu đáo với những người xung quanh. Em không tranh đua hay ganh ghét ai. Người ta tính toán với em, em vẫn không để trong lòng. Giống mẹ em, em không nói xấu người khác. Với một số người thì việc làm này rất khó. Có người thích nói xấu người khác đến nỗi tôi nghĩ lúc không có mặt tôi họ sẽ moi tôi ra nói xấu. Nên giờ tôi sợ nhất là nghe người này nói xấu người nọ. Có cái gì tốt thì nói để học hỏi còn xấu thì tự mình hiểu là đủ rồi. Không cần phải kể lể.

Dường như ganh ghét thường đi chung với đâm thọc. Có ganh ghét mới đâm ra thọc vô. Tôi cảm kích bởi em không phải là người ganh tỵ hoặc đua đòi. Hãy giữ lấy những tính tình tốt đẹp đó nhé. Tôi cần học từ em rất nhiều.

Tôi đã sai

Hôm thứ Bảy cả nhà đưa bà ngoại ra phi trường đi vacation ở Nhật Bản và Nam Hàn. Sau đó kéo quá DC chơi. Tụi nhỏ thấy chỗ phun nước nên nhảy vào chơi ướt hết cả người. Chủ Nhật thằng Đạo và thằng Xuân bị sốt và ói mửa đầy nhà. Thứ Hai tôi cũng phải ở nhà với tụi nó. Cả hai vợ chồng đều mệt mỏi cả. Tôi thì bị nhức đầu cả ngày. Thứ Ba đi làm có một chuyện nhỏ không đáng kể nhưng làm tôi bực bội.

Khi đón thằng Xuân về lại thêm một chuyện nhỏ không đáng kể nhưng tôi đã trút cái giận lên bà xã. Nói vài câu lớn tiếng thế là vợ giận lại. Biết mình hơi quá đáng nên đã xin lỗi nhưng vẫn chưa được tha. Tôi biết mình thật vô cớ và không biết từ lúc nào tôi đã dễ bị kích thích. Chuyện không đáng để ý tới cũng khiến tôi bực bội rồi đâm ra quạu quọ.

Tôi cần lấy lại sự điềm tĩnh cho chính bản thân. Ngủ không đủ đã kiến tôi mất đi sự kiềm chế tính tình. Tôi không thể để cho những sự nhỏ nhặt làm tôi trở nên cọc cằn và mất thăng bằng. Vì đám nhỏ tôi cần phải tự kiểm điểm lại chính mình.