VISUALGUI

Less Social Media Consumption

I am still on Twitter and Facebook, but more passively. I only tweet once in a while when I have something to promote. I only post my kids’ photos on Facebook to share with family and friends. I am pretty much checked out of LinkedIn until I need to find a new job.

Many people I follow on Twitter have moved to Micro.blog and Mastodon. I am still hesitate to join simply because I don’t want get myself hooked on more social networks. I already am having a hard time quitting Twitter and Facebook. I want to reduce my online presence to just this blog.

If you are still interested in finding out what I am up to, this is still the place to be. Grab the RSS feed for your own pleasure. I still love a good old RSS. I still like reading blogs over quick tweets. So if you have a blog, please share. I am definitely interested.

Thiếu ngủ trầm trọng

Cuối tuần vừa rồi lúc nào tôi cũng buồn ngủ. Sáng mở mắt không nổi nên chỉ muốn nằm. Trưa buồn ngủ quá nên đi ngủ. Thế mà tối chín giờ tôi không còn chống cự nỗi. Những ngày cuối tuần không làm gì được nhiều chuyên nhà ngoài việc lao chùi bụi cửa sổ, quạt điện, và hút bụi thảm. Đúng là tôi quá lười. Chỉ muốn ngủ, đưa con đi chơi, và phí tiền ăn tiệm.

Hôm thứ Sáu tôi nghỉ làm để tham dự hội nghị chuyên đề chiến tranh Việt Nam. Trong đó có một số giáo viên người Mỹ nhưng phần đông là người Việt. Chương trình tổ chức khá hỗn độn. Những người Việt trong ban tổ chức ngắt lời những giáo viên nhất là khi họ trả lời những câu hỏi của khán giả. Thà ít câu hỏi lại để dành thời giờ cho các giáo viên giải thích còn hơn đang nói phải bắt ngưng.

Dỉ nhiên là hội nghị này không có tiếng nói của miền Bắc nên khi một giáo viên người Mỹ đại diện cho phía Bắc bị những người Việt miền Nam tấn công. Câu trả lời của ông giáo sư người Mỹ dựa vào những nghiên cứu ông có về Cộng Sản chứ không phải là ý kiến cá nhân của ông. Thế mà một người giáo viên Việt đảm nghiệm phần chủ tịch (chairperson) của hội nghị đã lên tiếng rằng rằng ông đã bị “xúc phạm sâu” (deeply offended) bởi lời phát biểu đó của ông giáo sư Mỹ. Cũng may rằng có một người Mỹ khác trong ban tổ chức đã đứng ra xin lỗi.

Tôi có cảm nhận rằng cộng động hải ngoại vẫn chỉ đứng theo một bên khi nói về sự đau thuơng của chiến tranh. Những người Mỹ họ có cái nhìn cân đối hơn. Chẳng hạn như trong một bài thuyết trình, một người giáo viên Mỹ cho rằng cái thua là của Quốc hội Mỹ chứ không phải của những người Việt. Và ông đã đưa ra những lý do đem đến sự thất bại. Tôi muốn biết sự thật của chiến tranh chứ không phải một bên. Tuy nhiên tôi vẫn học đôi điều trong ngày hội nghị ấy. Rất cám ơn ban tổ chức. Hy vọng năm sau sẽ có nữa.

Tối thứ Sáu cả gia đình đi tham dự tiệc về hội nghị. Chiều đó số đông là người Việt. Đám nhỏ lên biểu diển võ thuật cũng khác hay. Thứ Bảy thì không làm gì nhiều cả chỉ đau đầu và buồn ngủ thôi và Chủ Nhật cũng thế. Tôi mới phát hiên rằng vì ba ngày cuối tuần tôi không uống cà phê. Ngày thường đến chỗ làm mỗi một ngày tôi uống lai rai sáu shots expresso. Sáng chơi shots. Trưa ăn cơm xong hai shots. Trước khi ra về làm thêm hai shots nữa. Tối đến tôi thức đến 12 hoặc 1 giờ rồi sáng dậy sớm đi làm tiếp. Cuối tuần ở nhà không có expresso miễn phí nên buồn ngủ la liệt. Chắc phải bớt expresso lại chừng 2 shots một ngày thôi và đi ngủ sớm để giữ gìn sức khoẻ.

Được ngủ nhiều đầu óc bớt căng thẳng và nhẹ nhàng hơn. Tôi muốn tập trung vào những công việc tốt nhiều hơn xấu. Sẽ viết lại những gì vui vẻ hơn là bực bội. Vì những niềm vui thất khó và quý hơn những chuyện làm mình bực tức. Tôi thật sự muốn lánh xa những gì khiến tôi tức giận và tập trung đến những gì tốt đẹp đang có trong tay. Tôi sẽ chia sẽ những gì mấy đứa con làm tôi vui hơn là những gì nó khiến tôi nổi điên. Vì khi chúng nó ngoan, chúng nó dễ thương vô cùng.

Tâm sự mỗi ngày

Mỗi ngày tôi muốn viết ít nhất 300 chữ mà không cần nghĩ suy. Chỉ gõ đến chừng nào đủ 300 hoặc hơn mới ngừng. Nói thì dễ nhưng làm chắc khó lắm. Thử nhé.

Hôm nay ngày 11 tháng 9, lại là một ngày kỷ niệm khó quen nhất ở nước Mỹ. Mới đó mà đã 17 năm. 17 năm là một thời gian dài nhưng không làm sao quên được cái thảm hoạ đó. Xin được vài phút để tưởng nhớ đến những người đã tử trận ngày hôm đó.

Lúc đó tôi chẳng để ý gì đến chính trị và những chuyện khủng bố. Tôi chỉ thu hẹp thới giới của tôi lại và sống với những gì tôi quan tâm như thiết kế trang web, nhạc, gia đình, và gái. Giờ thì đã khác. Thiết kế bây giờ để kiếm sống chứ không còn là niềm đam mê nữa. Nhạc chỉ để nghe chứ không để ý đến. Có vợ rồi gái cũng dẹp luôn. Còn chính trị đã khiến tôi khá nhứt óc một thời gian. Bây giờ tôi cũng bớt đi về những phần tin tức. Có theo giõi nhiều cũng chẳng làm được gì. Tôi đã không còn tức giận khi nghe con đười ươi cam phát ngôn bậy bạ nữa.

Hôm qua đọc đâu đó thấy có một người mẹ cũng khá nổi tiếng chia sẽ bà đã đập bể hai cái iPads vì hai thằng con mải mê game Fortnite. Vậy mà vẫn bị thiên hạ trách móc tại sau không biết hạng chế chúng nó để rồi đập bỏ những thứ mà người nghèo không có tiền mua. Theo tôi thì không có tiền mua càng tốt khỏi phải hại con cái.

Đam mê thì ai không bị đam mê nhưng dường như tụi nhỏ bây giờ chẳng biết cảm giác hối hận hoặc khó chịu. Được chơi là nó chơi cho thả ga. Ngày xưa tôi cũng mê xem phim Tàu lắm nhưng khi bài vở bị điểm thấp thì hối hận vô. Mẹ mình làm cực khổ nuôi mình đi học ngược lại thì mình không đáp ứng lại được tình thương của mẹ.

Có lúc mẹ đi buông đường thùng bằng chiếc xe đạp cũ kỹ. Đằng sau chở thùng đường. Đằng trước chở tôi. Ngày nào cũng đạp xe mấy chục cây số giũa trời nắng để mua một thùng đường về bán lẻ. Có lúc bị bắt và tịch thu thế là hai má con về tay không. Những chuổi ngày đó làm sao tôi quên được tuy lúc đó tôi chỉ bảy hoặc tám tuổi.

Bây giờ tụi nhỏ không thấy cha mẹ nó làm cực khổ nên chúng nó cũng không biết được cái cảm giác tội lỗi (guilty). Cũng có lẽ tôi là đứa trẻ hay quan sát và hay bị nhạy cảm nên tôi thường để ý rồi để trong lòng nên khi thấy mẹ phải lăn lộn với cuộc sống tôi xót xa vô cùng. Mỗi lần sài tiền của mẹ tôi cũng bùi ngùi lắm. Tuy mẹ ít cản trở nhưng tôi không đòi hỏi nhừng món đồ chơi đắt tiền. Nên giờ đây tôi cũng ít chiều chuộng tụi nhỏ tuy rằng tôi có thể mua được.

Tôi muốn nhớ lại ngày xưa mẹ đã làm gì mà khiến tôi trở thành như thế nhưng ngẫm nghĩ ra dường như mẹ chẳng làm gì cả ngoài việc để tôi tự do đầu làng cuối phố những lúc mẹ bận rộn công việc. Chẳng lẽ tôi đã quá lo lắng cho con mình không để nó được tự lo cho bản thân của nó?

Không biết những người cha đi làm xa lâu lâu mới về nghĩ sao nhưng chỉ vắng chúng nó một ngày tôi nhớ ghê lắm. Cũng may là tôi không rơi vào trường hợp đi làm xa. Ngày xưa ba tôi đi làm xa gần cả tháng mời về một hai ngày rồi đi tiếp nên dường như hình bóng của ông đã không để lại cho tôi được nhiều. Khi ba nói lời chia tay lần cuối cùng khi ba về lại Việt Nam tôi cũng chẳng có cảm giác lưu luyến gì cả. Và thế là hai cha con tôi đã cách xa nhau mấy chục năm. Những ngày chúng tôi ở bên nhau thật ngắn ngủi so với những chuỗi ngày không có bên nhau.

Cuộc đời là thế. Hoàn cảnh trong cuộc sống đã đẩy đưa ta đến những cảnh xa lìa nhau. Tôi cũng hối hận và xót xa vô cùng khi mình không được ở bên cạnh cha mẹ. Nhưng giờ tôi còn phải có trách nhiệm với con cái. Làm sao bây giờ? Tôi cũng chẳng biết phải xử lý sau.

Viết vội

Dạo này hay viết về những chuyện phiền muộn. Thôi thì hôm nay đổi hướng cho tâm hồn nhẹ nhàng hơn.

Cha mẹ tôi tuy đã già sức khoẻ kém đi nhiều nhưng tôi may mắn còn có cha mẹ. Tuy không được ở bên cha mẹ nhưng vẫn được nghe tiếng nói của họ.

Vợ chồng tôi sống tương đối hạnh phúc. Có lẽ tình thì ít còn nợ thì nhiều nên vẫn còn bên nhau. Nếu thật sự chỉ tình không thì chắc không còn nữa. Từng người tình bỏ tôi đi như những cơn sóng mạnh. Vì lúc hết tình thì cũng đã trở thành kẻ thù.

Con cái tuy hơi phá phách và lì nhưng bọn nó cũng khôn lớn bình thường. Mỗi đứa mỗi tính tình khác nhau. Được cái này không có cái kia. Cuộc sống của tôi giờ đây dành hết cho bọn nó. Chỉ hy vọng rằng chúng nó nên người tốt.

Công việc của tôi bây giờ là làm kiếm tiền nuôi gia đình. Giấc mơ nghề nghiệp giờ đây đã không còn nữa. Những việc tôi làm đều trái với lối suy nghĩ của tôi. Nên giờ đây tôi không còn đặt nặng vào chính trị nữa. Đến lúc cần đi bầu tôi đi bầu. Chuyện khác những chính trị gia muốn làm gì thì làm. Tôi muốn trở lại những năm tháng không theo dõi chính trị nữa.

Tôi vẫn chưa bỏ được Twitter và Facebook. Tuy nhiên tôi đã rời xa Twitter rất nhiều. Chỗ đó không còn là nơi để tôi theo dõi ngành nghề nữa. Facebook tôi vẫn chia sẽ những hình ảnh con cái cho họ hàng ở xa, nhất là Việt Nam. Tôi mong blog sẽ trở lại vì tôi vẫn thích đọc blog hơn là social media.

Hôm nay chỉ viết vội bao nhiêu đó thôi. Hẹn gặp lại ngày mai.

Lễ lao động

Hôm thứ sáu ông dean cho nhân viên về sớm nghỉ lễ lao động. Được về sớm tôi ghé qua Home Depot mua vài vật liệu sửa nhà.

Về nhà trám lại những vách tường bị nứt hoặc bị lủng lỗ. Rồi ráp lại cái crib để chuẩn bị cho thằng thứ tư.

Trong nhà còn rất nhiều chuyện sửa chữa và dọn dẹp. Tôi muốn bỏ ra ba ngày nghỉ thanh toán cho hết nhưng tôi chỉ hoàn tất được vài công việc nhỏ như cắt cỏ và dọn dẹp sơ qua những bề bộn.

Thú thật tôi rất tệ với các công việc trong nhà từ dọn dẹp đến sửa sang nên lúc nào cũng cảm thấy vô dụng. Tuy nhiên khi hoàn thành một project nhỏ gì tôi cũng rất sung sướng.

Sau khi làm xong một vài công việc nhỏ, tôi đưa bọn nhỏ đi chơi để chúng nó khỏi năn nỉ chơi iPad. Đi đạp xe, đi playground, đi hái trái cây, đi nhảy trampoline, đi thưởng thức Legos. Đi đâu cũng được tôi chỉ không muốn thấy chúng nó bị iPad cướp cả thân xác lẫn linh hồn.

Hôm chiều thứ bảy đi cúng giỗ. Bọn nhỏ chơi game với nhau. Đứa này bắn chết đứa nọ rồi lấy vũ khí. Thằng bị bắn thì khóc lóc ầm lên. Rồi người lớn can thiệp.

Lúc trước bọn nó chơi chung với nhau hay gây gổ nên thôi quăng cho một thằng một cái iPad cho êm chuyện và tránh xích mích người lớn. Nhưng giờ đây có iPad chúng nó vẫn cãi nhau. Thôi thì tạm thời cho chúng nó chơi ít lại.

Lúc trước đưa mấy đứa con tôi đi chơi tôi hay rủ rê nhưng bây giờ tôi rất ngại. Tôi muốn đi chơi để thưởng thức chứ không muốn làm Bao Công.

Complaints

This blog has been filled with complaints. I am not apologetic about it. I have been stressed the fuck out; therefore, I just write what on my mind. If I am happy and stress-free, I probably wouldn’t write as much. It is my personal blog after all.

I do need a better way to deal with my stress and issues, but writing seems to help. They say money doesn’t make you happy, but it damn sure release you of all the stress. I am still thinking about being an entrepreneur. I am dreaming of creating a product everyday. I want to have the financial freedom that I no longer have to worry about spending.

If I can just call a technician to fix whatever needs to be fixed around the house without having to shop around for the right price, I have achieved my freedom. If I can just take my car to the dealer and have it fixed without thinking about the few grants I have to spend, I have achieved my freedom.

I don’t need expensive cars and big houses. I just need the ability to maintain the old ones. I am not a lavish spender even if I have millions of dollars. I just want a comfortable life. I am already thinking about the future when the kids go to college. I’ll move into a smaller house, use public transportation instead of cars, get rid of the cellphones, rely on less technology as possible, but keep the laptop for blogging.

On the other hand, I should be thankful for what I have today. I should not take it for granted. Should I do an experiment? Just spend on whatever I need to spend on. A grant here to fix this and a couple grants there to fix that and not to think about it. See how fast I am going broke.

Giúp

Hôm qua sau giờ làm, tôi đến thư viện tìm sách mới. Đang chăm chú vào kệ sách Việt thì có một cô đến hỏi, “Cậu có phải người Việt không?” Tôi trả lời, “Dạ phải.” Cô nói tiếp, “Tôi không quen biết cậu nhưng tôi nhờ cậu chở dùm tôi cái bàn tôi mua ở nhà người bạn. Tôi sẽ trả tiền cho cậu.” Tôi hơi ngần ngại nhưng không nỡ từ chối vì thấy cô tội nghiệp. Hôm nay Xuân vẫn chưa nhập học nên tôi cũng không cần đi rước nó. Thôi thì giúp đỡ người đồng hương vậy.

Tôi mời cô lên xe và chúng tôi cùng đi đến nhà bạn cô. Hỏi thăm thì biết cô đã sáu mươi mấy tuổi và chỉ sống một mình. Sau khi cha mẹ cô qua đời, người em cũng không qua lại với cô. Cô rất buồn vì cũng không có bạn bè. Cô hỏi có biết ai giới thiệu cho cô làm quen. Tôi cũng chẳng quen biết ai ngoài gia đình.

Khi đến nơi cô bảo tôi đợi ngoài xe để cô đi vào lấy bàn. Vài phút sau cô trở lại nhờ tôi vào khiêng phụ. Cái bàn hơi to nên cho vào xe minivan không vừa nên tôi phải dẹp đi ghế ngồi của mấy đứa nhỏ ở băng sau. Người bạn của cô là ông Mỹ rất dễ thương đã cùng tôi khiêng bàn ra xe. Hai vợ chồng người Mỹ quen thân với cô nhưng họ sẽ dọn đi chỗ khác gần biển để nghỉ hưu. Thế là cô không còn ai qua lại.

Lúc trở về nhà thuê của cô, chúng tôi nhờ ông người Mexico phụ bê nhưng ổng từ chối. Tôi bèn phải khiêng một mình. May là cái bàn cũng không nặng lắm nhưng cô lại ở đến lầu ba. Một mình tôi không thể bê lên cầu thang được nên cô phụ tôi. Lên đến lầu ba thì tôi đã toát mồ hôi.

Hoàn thành nhiệm vụ tôi ra về. Dĩ nhiên là tôi không lấy tiền cô. Thấy cô sống cô đơn một mình tôi định để lại số điện thoại lâu lâu đưa cô đi ăn hoặc đi đây đó cho đỡ chán nhưng tôi e ngại vì sắp có thêm một đứa con. Thời gian eo hẹp nên tôi không muốn thất hứa với cô.

Tôi ra về với cảm giác áy náy. Tôi tự nghĩ sau này nếu rảnh tôi sẽ đến thăm cô để cô đỡ cô đơn nhưng không biết có nên làm hay không.

Suy nghĩ tích cực

Gần đây nhiều chuyện phiền muộn đã khiến tôi suy nghĩ tiêu cực. Giờ đây tôi muốn mình tập trung lại những gì tốt đẹp hơn để cuộc sống nhẹ nhàng và thoải mái.

Ngày mai đi kỳ nghỉ cuối của mùa hè năm nay tôi sẽ cố gắng thư giãn và dành thời gian cho tụi nhỏ. Tôi sẽ cố gắng hạng chế dùng điện thoại di động và máy vi tính. Sẽ tắt email, Twitter, và Facebook. Sẽ cố gắng giúp đám nhỏ vui chơi hoà đồng với nhau.

Tôi sẽ nhờ gió biển đẩy đi hết những áp lực và nước biển tẩy tẩy rữa đi hết những vết ố. Tôi muốn được sống chậm lại nhưng những ngày tháng được sống ở Mỹ Tho. Hằng ngày tôi cùng ba đi ăn hủ tiếu, uống cà phê, rồi ra bờ sông hóng gió. Chỉ thế thôi mà hai tuần cũng trôi quá khá nhanh chóng. Một tuần rồi cũng sẽ qua vun vút. Thôi thì được bên cạnh vợ con giây phút nào thì trân trọng giây phút đấy.

Cuộc đời này quá ngắn. Một người chú vừa mới qua đời không lâu vì bị ung thư giờ đây lại thêm một người chú khác bị ung thư. Tôi đó giờ chưa bao giờ trúng số dù lớn hay nhỏ. Nhưng tôi có linh tính không thoát khỏi ung thư. Nếu không ung thư thì cũng chết vì bệnh nghèo khác.

Thôi thì hãy sống cho hiện tại và đừng âu lo cho tương lai. Chuyện mai sau để mai sau tính.

Tiếp tục phiền

Hôm qua hỏi mẹ qua điện thoại, “Dạo này bận quá không về thăm má, má có nhớ con không?” Mẹ trả lời rằng, “Làm từ sáng đến tối có thời gian đâu mà nhớ.” Mẹ tôi là vậy thương con bằng hành động chứ không bằng lời nói.

Tôi cảm thấy áy náy lắm vì không dành được nhiều thời giờ bên mẹ. Chân mẹ đau không đi lại được nhiều như xưa nên không đưa mẹ đi đâu chơi cả. Về thăm mẹ thì mẹ chỉ ôm cái bếp từ sáng đến khuya thôi.

Tôi đang nghĩ đến việc dành thời gian riêng với mẹ như tôi đã thực hiện với ba ở Việt Nam. Ở đây muốn bỏ ra một tuần thì không khó nhưng phải để vợ trông đám nhóc tôi ngại. Lôi chúng nó theo phải bận bịu lo cho bọn chúng còn thời gian đâu nữa với bà già.

Nghĩ đến việc bất hiếu thôi khiến dã khiến tôi căn thẳng. Cộng thêm bao nhiêu công việc khác ở nhà và ở sở làm. Mỗi ngày đến lúc giờ về là tôi đuối sức. Đầu óc uể oải. Tinh thần không thoải mái nên cũng chẳng muốn làm việc gì. Ngày nầy qua ngày nọ áp lực cứ chồng chất.

Biết rằng áp lực và căn thẳng không giải quyết được vấn đề nhưng tôi vẫn bị vướng vào. Cứ tự an ủi chuyện gì đến lo chuyện đó. Suy nghĩ nhiều chi cho khổ thân. Tiền cần xài thì cứ xài. Còn làm được thì cần gì lo ngại. Nghĩ thì nghĩ thế nhưng thực hành thì không dễ. Đụng chuyện nhỏ thì mấy trăm. Đụng chuyện lớn thì mấy ngàn. Thật ớn và thật não nề với cuộc sống này.

Thứ Năm lười

Giờ đây tôi rất khâm phục những người sống thong thả. Cho dù nhà cửa họ bề bộn họ vẫn chẳng màng đến. Tôi đã quá mệt mỏi với công việc dọn dẹp nhà cửa. Mỗi lần thấy đồ đạc lộn xộn là tôi bực bội. Cái máu thiết kế sạch và đơn giản của tôi nó trào lên. Tôi rất lười dọn dẹp nhưng không chịu nổi những ngổn ngang. Đang tập không ngó ngàng gì đến chúng cả.

Mới vào hàng 40 mà tôi đã thấy tính tình khó chịu. Mười năm nữa không biết làm sao mà sống. Không biết còn sống được đến bao lâu. Bây giờ chết vì ung thư nhiều quá. Dĩ nhiên là mong cho mình không bị tới số. Nhưng lúc nó đến Chúa cứu cũng không nỗi. Tôi đã chứng kiến vài trường hợp kêu gọi và cầu nguyện Chúa nhưng Chúa cũng chẵng diệt được ung thư. Nên tôi cũng chẳng tin cậy gì nơi ngài cả.

Hôm nay đầu óc nhẹ nhàng nhiều so với ngày thứ Hai vừa rồi. Tôi muốn trở lại với cái lề thói hằng ngày. Sáng đưa con đi học. Đi Chiều đón con về. Hoàn thành những công việc nhà buổi tối. Đi ngủ. Chỉ thế thôi. Cuộc sống đừng drama quá là tốt rồi.