visualgui

Mới đó một năm đã qua

Ngày tôi về Việt Nam thăm ba, anh chị em, bà con, và bạn bẹ. Thèm tô hủ tiếu Mỹ Tho thơm phưng phức buổi sáng. Nhớ ly cà phề sữa đá đậm đà. Làm sao quên được những luồng gió mát và phong cảnh an nhàn của vườn hoa Lạc Hồng tôi cùng ngồi bên ba tâm sự. Thời gian bên ba càng ngắn ngủi càng thấy quý.

Đúng là tình cha con. Có xa cách có giận hờn nhưng cuối cùng cũng là tình cảm. Tôi đã thổ lộ rất nhiều tâm sự về ba trên blog này và rồi tôi vẫn thương yêu và kính trọng ông. Tôi cũng không ngờ rằng tình cha con vẫn sâu đậm sau mấy mươi năm không gặp.

Một năm đã tôi qua mà toi6 vẫn ngỡ như hôm qua tôi gặp lại ba. Năm nay con không về được. Hy vọng năm sau sẽ được. Hy vọng ba sẽ luôn khoẻ để cha con mình còn gặp lại nhau.

Car Issue

May and June were tough. As if being a full-time employee and a parent of four (my three boys and their cousin) were not stressful enough, I took upon myself to revise and update Vietnamese Typography. The book was all I could think about. I worked on it every free minute I had for myself. I stayed up to one or two in the morning for several days in a row then crashed on the third or fourth day. I had no deadline, but I decided to go ahead and put it out on Wednesday. I needed to get it out of my head and move on. Working on the book took away my reading time and I missed reading.

I launched the website while sitting in an Acura dealership waiting for the diagnosis of my 2003 Acura TL. The check engine light came on the day before. A week before that I had trouble starting the engine. The result of the test was not good. The transmission needed to be replaced. In addition to the transmission, the dealer made a list of recommendation that would cost me $8,000. Clocking in almost 210,000 miles, the car is no longer worth spending $8,000. I had it for 15 years, now is the time for it to go. I declined the service; therefore, I paid the diagnostic fee. I just considered it as a $145 car wash. The car is still drivable, but the transmission could blow up any minute. I am intending to drive it until the end of its life.

The dealer tried to sell me a brand new car. With four kids, my wife wanted me to get a car that could fit all of us even though we already have a Toyota Sienna. So I test drove an Acura MDX. It has eight seats, but quite tight. The price tag out the door is almost $50,000. I don’t want to spend 50 grant on car. Our next options were Toyota Highlander and the brand new 2019 Subaru Ascent. I was leaning toward the Ascent so I asked my wife out for a test drive. After being crammed into the Ascent, we both loved how our Sienna feel. We read each other’s mind: Why not getting another Sienna? The Highlander, Ascent, and Sienna are around the same price.

I don’t like shopping for a car and I don’t like to spend so much money on a brand new car, but I would hate it more if I have to deal with mechanical issues. I want a car that would last for 10 to 15 years. My 2003 Acura TL has done its job, but I am no longer trusting Honda and Acura after experiencing three cars with transmission issue.

I wish I don’t have to rely on cars, but I do. That’s life. You make money and you spend money, even on things that you don’t want but need. I keep reminding myself not to let money stress me out, but it gets me everytime. I wish I have the spend-now-pay-later mentality, but I don’t. I worry too much about money and it makes my life more miserable than comfortable. I don’t want to think about it anymore. Fuck it!

Hết ngày nghỉ

Mỗi buổi sáng khi mọi người còn ngủ, tôi ra biển chạy bộ. Gió biển buổi sáng mát và thoải mái. Về lại nhà trọ ăn điểm tâm rồi đưa đám nhỏ ra biển. Mấy đứa lớn thích nhảy sóng còn thằng Xuân thì thích chơi cát.

Trưa về lại nhà trọ ăn trưa xem World Cup. Mấy thằng lớn thì nhờ Steve Jobs trông dùm. Còn thằng nhỏ thì nhờ phim Polar Express. Chiều khi trời bớt nóng, đưa tụi nhỏ đi chơi golf hoặc arcade.

Chiều ăn tối, đọc sách hoặc edit quyển Nghệ thuật chữ Việt, rồi đi ngủ. Việc căng thẳng là canh chừng năm thằng nhóc để không cãi cọ khóc lóc để rồi làm phật lòng người lớn. Chỉ có bác Steve Jobs tội nó mới ngồi yên.

Cả tuần tôi không đụng đến một giọt rượu hay một miếng thịt bò. Tôi cũng chẳng check email của trường. Bây giờ có thằng lính lo nên không bị quấy nhiễu. Những ngày nghỉ được thế là mãn nguyện rồi.

Rất cám ơn bà xã đã cực nhọc nấu những món ăn ngon và thanh đạm. Tôi thích ăn ở nhà hơn ra ngoài vì vác theo năm thằng cu chẳng thưởng thức gì được cả.

Vĩnh Biệt Chú Bích

Mỗi năm đến hè tôi luôn mong đợi đến tuần lễ họp mặt gia đình bên vợ. Ngoài việc tay bắt mặt mừng gặp gỡ lại các bác, cậu mợ, dì chú, và anh chị em, tôi còn có được cơ hội ngồi chung với những người anh cột chèo và chú Bích để cùng nâng niu vài shots Tequila và thưởng thức những món mồi hấp dẫn.

Lần họp mặt năm nay đã huỷ đi vì chú Bích đột ngột bệnh. Khuya hôm qua chú đã trút hơi thở cuối cùng vì căn bệnh ung thư hiếm hoi. Chú ra đi để lại người vợ và hai đứa con. Chú là một người chồng và người cha gương mẫu. Tôi không chỉ quý trọng chú mà cũng rất muốn noi gương theo chú.

Lần đầu gặp chú tôi chưa gia nhập vào đại gia đình. Chú ít nói và rất nghiêm túc nhưng tôi nhận ra được sự thiện cảm của chú. Quả thật sự dự đoán của tôi không sai. Sau này ngồi trong bàn nhậu chú đã chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm của chính mình về vợ chồng, con cái, và họ hàng. Chú từng cảnh cáo, “Nếu cho con ngủ chung, nó sẽ ngủ chung đến 18 năm.” Giờ đây thằng con trai lớn của tôi đã chín tuổi mà nó vẫn còn muốn ngủ chung với ba. Chắc tôi phải đợi thêm chín năm nữa mới đẩy nó ra được.

Lần họp mặt gia đình năm trước, chúng tôi mất đi một người bác lớn. Với tâm trạng buồn, chúng tôi uống nhiều rượu hơn và tâm sự với nhau nhiều hơn. Tôi vẫn ghi nhớ lời khuyên của chú về việc đánh con. Chú bảo, “Đừng bao giờ đánh con vì ngày xưa chú đã từng bị đánh và chú đã rất ghét.”

Những lần họp mặt tới sẽ vắng đi một tay nhậu và người nối cầu giữa thế hệ chúng tôi và thế hệ chú bác. Sự ra đi của chú không làm tôi ngạc nhiên nhưng không thể không ngậm ngùi. Sáu mươi năm cuộc đời thật ngắn ngủi. Cầu mong cho linh hồn của chú được bình yên.

Hết cảm hứng

Tạm nhưng blog. Tạm rời xa thế giới mạng. Tạm ngưng những trang xã hội. Tạm rút về thế giới nhỏ bé.

Bớt đi những bàng hoàng. Bớt đi nỗi âu lo. Bớt đi những phiền muộn. Bớt đi những gánh nặng.

Bỏ đi những giận dữ. Bỏ đi những ích kỷ. Bỏ đi những nhỏ nhặt. Bỏ đi những tính toán.

Nắm lấy hạnh phúc đang có. Nắm lấy những niềm vui. Nắm lấy những cơ hội. Nắm lấy tay em.

Trở về với yên lặng. Trở về với cuộc sống nhẹ nhàng. Trởi về với thiên nhiên. Trở về với cát bụi.

Thôi, đi nghỉ hè.

Gặp lại bạn cũ

Hôm qua sau khi đăng ký và đưa tụi nhỏ vào lớp học tiếng Việt tôi tham dự buổi họp dành cho phụ huynh. Bỗng nhiên có người gọi tên tôi. Quay lại nhìn một lúc tôi mới nhận ra anh bạn đã lâu không gặp. Lúc mới dọn đến Virginia, tôi thuê một căn phòng ở nhà anh được vài tháng. Vợ chồng anh rất tử tế với tôi nên bao cả ăn.

Hai vợ chồng nấu ăn rất ngon. Buổi tối chúng tôi thường ngồi ăn tối với nhau. Vợ anh cưới từ Việt Nam qua vừa trẻ vừa hoạt bát. Tôi ngưỡng mộ đôi vợ chồng hạnh phúc. Mới đây mà đã gần mười năm rồi không liên lạc. Tôi thật rất tệ trong việc giao thiệp qua lại bạn bè.

Giờ đây thằng con lớn của anh học cùng lớp tiếng Việt với thằng con lớn của tôi. Hôm nay thấy anh lại trông con bé một tuổi. Tôi nói với anh rằng, “Hai vợ chồng anh có một trai một gái là quá perfect luôn. Vợ chồng em mê bé gái quá nên bây giờ sắp có thêm thằng con trai thứ tư.” Anh cũng hơi bị ngạc nhiên khi nghe tôi sắp có đứa thứ tư. Nhưng tôi bị shock hơn khi nghe anh sắp ly dị lần thứ hai. Lần đầu anh quay lại vì thằng con nhưng lần này anh không chấp nhận nổi. Lý do đơn giản nhưng khó giải quyết. Vợ anh nghiện cờ bạc. Vài năm gần đây MGM casino được thành lập ở Maryland rất đồ sộ nên vợ của anh dễ dàng đến thăm viếng và đống góp.

Đúng với câu “Đèn nhà ai nấy sáng.” Đôi vợ chồng tôi mến phục lại không trọn vẹn. Cờ bạc không chỉ đánh mất tiền mà luôn cả hạnh phúc.

Thời khóa biểu hè

Sáu giờ rưỡi sáng dậy, chạy nửa mile, đi nửa mile. Về dựng đầu hai thằng lớn dậy ăn điểm tâm để đi camp. Bảy giờ rưỡi sáng dựng đầu thằng nhóc dậy. Trước khi đến daycare phải ghé qua Dunkin’ Donuts cho nó ăn donut uống sữa.

Đến chỗ làm trước mười giờ. Mở laptop, pha ly cà phê. Một monitor chiếu World Cup còn một monitor mở Illustrator. Tưởng đâu mùa hè đỡ bận bịu được đi quán bar xem đá banh. Đâu ngờ bị một lượt bốn projects cùng lúc. Có một công việc quan trọng (liên quan đến tiền bạc) nên phải bù đầu.

Đến trưa đi hâm cơm rồi trở về phòng làm việc vừa ăn vừa xem “The Break with Michelle Wolf” để giải trí được nữa tiếng. Xong đi bộ đến thư viện trả sách và tìm sách mới. Quây về làm việc và xem World Cup tiếp. Portugal và Iran chơi xấu nhưng bây giờ có video rồi sao mà gian lận được. Đá banh mà có video dường như mất đi bớt thú vui.

Bốn giờ rưỡi chiều đến đón thằng Xuân về. Ăn vội chút cơm lại đưa hai thằng lớn với thằng cháu đi học tiếng Việt ngày đầu tiên từ bảy giờ rưỡi đến chín giờ rưỡi. Về đến nhà mười giờ. Bảo thằng Đạo làm bài tập vì ngày mai không đủ thời giờ. Ngài mai sau khi camp còn phải học bơi từ năm giờ đến sáu giờ rồi phải đi học tiếng Việt.

Thấy cái thời khóa biểu mà muốn nghẹt thở. Cũng may là tuần sau đi vacation rồi. Không biết có thư giản được không vì công việc khá nhiều. Tôi có nhiều dự án cá nhân muốn làm nhưng chắc phải tạm gác lại. Mấy hôm nay thiếu ngủ bị nhức đầu như điên. Sáng Chủ Nhật vừa rồi ngồi dậy không nổi. Nằm ôm đầu đến trưa vẫn không hết. Túc quá chóng cự đi cắt cỏ. Nóng và mệt nên quên đi cái đầu đang bị đau. Thôi đi ngủ sớm không phí sức nữa.

Hẹn

Hôm nay có hẹn. Chưa bao giờ tôi cảm thấy phấn khởi với những cuộc hẹn. Tôi mong từng phút từng giây để đi đến cuộc hẹn. Đúng vậy, tôi cần có cuộc hẹn như cần phép chữa bệnh. Tôi bị nghiện không thuốc chữa nhưng cũng không khó trị. Chỉ cần xin được hẹn.

Nếu nghĩ ra sớm với những cuộc hẹn thì đời đã tốt đẹp hơn nhiều. Nhưng có cách giải quyết thì tốt lắm rồi. Hy vọng đây là phương pháp vẹn toàn để đem đến cuộc sống lành mạnh. Ta vui trời đất cũng vui. Cám ơn những cuộc hẹn sôi động. Cám ơn người cho tôi những cuộc hẹn giá trị. Tôi đội ơn người rất nhiều. Hẹn gặp trong cuộc hẹn.

Just Catching Up

While I am fortunate to be able to spend a Father’s Day with my boys, it breaks my heart to think about those kids can’t be with their father on this day because of the cruel immigration policy in the U.S. What’s happened to one of the most kind, passionate countries in the world?

We spent the weekend in Lancaster with my mom, sisters, and relatives. We had Korean BBQ and just relaxed. We celebrated my mom’s eighty-first birthday. Although she has trouble walking, she has not stopped spending time in the kitchen. She made some banging cháo lòng. I had three bowls for dinner and one leftover for breakfast. It is alway nice being around family members. Food and drink help tremendously bringing us together.

I caught a glimpse here and there of the World Cup. Being a father, I no longer have the luxury of drinking a beer or two and watch a game straight through. Muchas gracias to Telemundo Deportes for the free live stream. I also used Football Full Match to watch some replays. I am hoping to get to watch more in the next few weeks.

Life is busy, but good. I still love my kids even though they drive me nuts and make me exhausted. Summer is already here. I hope to get some calm, peaceful time before the forth boy comes out and rocks the universe.

Self-Censorship

When I started this blog, I believed I could write whatever I wanted. For a long time, I did write whatever the fuck was on my head. My inspiration was drawn from listening to hip-hop. If rappers could rap about drugs, sex, and money, bloggers could blog about anything. Sure, I got myself into trouble here and there, but I corrected myself and learned from my mistakes. I was young and vulnerable, but I didn’t give a fuck. My writing was raw and uncensored.

Almost two decades later, that mentality has changed. I am now a grown-ass man with a family. I have responsibilities and I can no longer put myself at risks. These days if I write the wrong thing, I can be called a sexist, misogynist, racist, or even homophobic. As a result, I have to check myself before hitting that publish button. The stakes are much higher these days.

I don’t think I will ever go back to read my earlier posts because they will make me cringe. I don’t think you should either unless you want to dig some dirt on me. Other than what I was thinking at the time, I don’t think there were anything horrific. Why am I writing this post? I have no idea.