VISUALGUI

Nhậu

Đàn ông Việt Nam nhậu vẫn nhiều. So với anh em bà con và bạn bè, tôi nhậu rất yếu. Tôi chỉ thích uống lai rai hai ba ly cocktail. Beer thì cũng không thích cho lắm dù uống vẫn được. Đây giờ bị gout tôi càng ngại uống hơn xưa.

Hôm trước thằng ở chung xóm lúc xưa rủ tôi qua nhà người bạn nó nhậu. Tuy hơi ngại nhưng nó đã nghỉ làm để đi chơi với mình chẳng lẽ mình phụ lòng nó nên tôi nhận lời. Người anh bạn nhậu của nó thì tôi không quen. Lúc chúng tôi đến nhà là chín giờ rưỡi sáng anh ta mới thức dậy vì hôm qua nhậu hơi quá chén nên ngủ nướng. Thấy tôi đến anh cũng niềm nở đón chào. Anh ra vườn chặt ba trái dừa sim và hai trái sa kê. Anh cho tôi uống một trái dừa. Hai trái còn lại anh luộc sa kê. Lần đầu được ăn món này tôi rất thích. Sa kê béo hơn khoai mì còn nước dừa thắm vào thì ngọt lịm.

Thằng hàng xóm gọi điện thoại rủ thêm được thằng hàng xóm khác chúng tôi cùng chơi chung lúc còn nhỏ. Bốn anh em ngồi sau vườn uống bia và nhâm nhi mồi (sa kê, tôm luộc, cánh gà chiên, và canh cua cá). Chỉ vài tiếng đồng hồ chúng tôi uống hết hai kết bia. Ngoài việc nhậu nhệt ra dường như cả bốn đều không có gì giống nhau. Thằng lái xe tải, thằng làm thuốc đông y, thằng buông bán, còn thằng thì làm thiết kế web. Trong bàn nhậu không có vai vế không phân biệt giàu nghèo. Chỉ có tình bạn bè thân hữu. Gì vậy dù không nhậu nỗi tôi vẫn thích được ngồi vào bàn.

Cám ơn mấy anh em đã cho tôi được những giây phút nhẹ nhàng, thoải mái, và khó quên. Xin hẹn gặp lại lần sau.

Một Mình

Ba sống một mình trong căn nhà đơn sơ. Tuy vắng vẻ nhưng tự do. Thích đi đâu thì đi. Thích làm gì thì làm. Uống ăn ngon, ba đạp xe ra quán. Không thì ở nhà ăn mì gói cũng xong. Cuộc sống tuổi già vậy là an nhàn rồi.

Như các anh chị, bây giờ con đã có một cuộc sống riêng nhưng khác với các chị, con ở quá xa không thường xuyên đến thăm ba. Những ngày vừa qua con rất hạnh phúc được sống cùng ba. Con đã không còn oán giận hay những ác cảm về ba nữa. Ngày xưa còn nhỏ con đã không hiểu được tâm trạng của ba.

Việt Nam thích hợp với ba hơn. Nếu muốn, ba đã có thể giữ con và má ở lại nhưng ba đã không làm vậy. Ba đã tôn trọng sự quyết định của má và tương lai của con. Giờ đây mỗi người mỗi ngã và ba cũng đã chấp nhận một cuộc sống một mình. Như vậy cũng không phải không tốt. Không va chạm đến ai và không làm phiền đến ai.

Cả ba và má hai người đều có cái tánh rất cứng cỏi nên sống chung cũng không dễ. Đã hơn 80 năm vẫn không thay đổi thì giờ đây cũng khó đổi thay. Con hiểu được đều đó nên cũng không lấy làm buồn hay tức giận. Làm sao để ba má sống nhẹ nhàng vui vẽ ở tuổi già là con an phận rồi.

“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.” Con thật hạnh phúc và may mắn vì còn có ba có mẹ.

Điện Thoại, Xúc Cảm, và Gout

Ngày rời Việt Nam tôi để lại con tim, tâm hồn, và chiếc iPhone. Những ngày không có điện thoại di động, cuộc sống dường như nhẹ nhàng và thong thả hơn nên tôi chưa vội vàng gì mua điện thoại mới. Để xem sống không có người yêu trong tay được bao lâu.

Còn con tim và tâm hồn thì đã lấy lại ngay khi được vây về với vợ và đàn con. Tôi không bị shock như 16 năm lần trước khi thân xác thì ở Mỹ còn tâm hồn lúc nào cũng ở lại Việt Nam. Gia đình là cái nền tảng để tôi chống đỡ không để tâm hồn bị phân phối. Là một người rất yếu đuối với mối xúc cảm (emotion), tôi rất cần có sự hỗ trợ của gia đình. Tôi không còn sống cho bản thân mình mà sống cho đàn con.

Cả tháng nay từ ngày họp mặt gia đình bên vợ và thời gian về Việt Nam, tôi ăn nhậu thả cửa. Nhờ uống giấm táo (apple cider vinegar) để cầm cự. Tôi có cảm giác cái gout sắp sửa bột phát. Tôi kiêng ăn lại và tạm bỏ rượu một thời gian. Mong rằng cơn đau này sẽ qua.

Navigating Two Different Lives

The recent trip back to my birthplace has given me a different perspective of my life. I am caught in between two different worlds. The life I had lived over 30 years in the U.S. has shaped who I am. My mother, wife, and kids are what keeping me grounded. I belong to that world, but then the first 11 years of my life has not faded. I am still connected to it. You can take a kid out of his upbringing, but you can never take his heart out of it, especially when his family is still there.

It is still a culture shock to me to experience two completely different lives, and yet I belong to both. In retrospect, I don’t know what I had become if I had never left Mỹ Tho. Then again, I am happy with the life that I had lived. Without a doubt, I had lived a very difficulty life facing bullying and discriminating for being one of the few Asian kids who spoke no English in school. But I made it. I made through four years of college and received a master degree. On the other hand, I might had dropped out of school if I was still in Vietnam. I don’t know. I can’t turn back the time and I don’t think I want to.

If I have no other option but to return to Vietnam, will I survive? I would think so. I will find something to do with the knowledge that I have. Then again, I already have a strong foundation here. My wife and I had built it together. We are far from rich, but we live a comfortable life with our kids. It’s all good. I am not even sure where I am going with this.

Ba Thân Mến

Lần này về Việt Nam con hiểu được ba nhiều hơn. Lý do ba chọn ở lại Việt Nam xa con và mẹ con cũng có nỗi khổ riêng. May mắn hơn anh chị ở Việt Nam, con được tình thương nơi mẹ cho đến ngày hôm nay. Từ nhỏ anh chị đã mất đi người mẹ của mình. Chị Trúc Em chỉ một tháng tuổi phải rời xa mẹ.

Cho dù cuộc sống khó khăn và vất vả mấy anh chị em chúng con vẫn gắn bó với nhau. Cho dù 16 năm không gặp, tình cảm anh chị em chúng con chẳng những không nhạt phai mà còn đậm đà hơn. Tình nghĩa là một cọng dây vô hình kéo chặt lại chúng con cho dù tụi con ở bất cứ nơi nào.

Con rất vui và an tâm thấy ba được các anh chị và các cháu lo lắng và chăm sóc. Những ngày giờ bên ba tuy ngắn ngủi nhưng đã cho con gợi lại những kỷ niệm tuổi thơ được theo ba đi công trình, được cùng ba thả diều, được cùng ba đi thăm họ hàng. Giờ đây con cũng đã làm cha nên càng cảm thông được nỗi lòng của ba. Xa chúng nó có hai tuần mà con đã cảm thấy đời sống thiếu sót một phần lớn. Tim con như bị chia rẽ từng mảnh. Con không thể nào dám nghĩ đến mấy chục năm không có bọn nó.

Vì hoàn cảnh bắt buộc ba phải làm như thế. Ba thật mạnh dạn lắm. Cuộc đời ai cũng chọn cho mình một lối đi riêng. Ba đã làm những gì ba cần phải làm cho dù rất đau đớn. Nếu như con trong tình trạng của ba, con cũng không biết phải xử lý sao. Nhưng ba làm rất đúng cho sự đồng đều. Con được gần má và các anh chị được gần ba. Má đã làm rất tốt việc nuôi nấng con nên người. Các anh chị cũng thế, đã trưởng thành. Ba đã làm được việc đó.

Mỹ Tho: Quê Hương và Tuổi Thơ

Biết rằng giây phút chia tay rồi cũng sẽ đến nhưng tôi không cầm được nước mắt. Chỉ ở với ba không quá 10 ngày nhưng dường như tôi quen những lời nói to tiếng nhưng đầy ân cần và âu lo của ông. Làm sao quên được những buổi sáng hai cha con đẹp xe đi ăn hủ tiếu Mỹ Tho, hứng gió ở Vườn Hoa Lạc Hồng, và uống một ly cà phê sữa đá thơm ngon nơi quán cóc nhỏ.

Chuyến đi lần này tôi đã đạt được mục đích tôi đã ấp ủ từ 16 năm qua. Tôi đã được một chút thời gian tuy rất ngắn nhưng đầy ý nghĩa. Tôi được sống bên ngôi nhà mộc mạc của ba. Tuy nhiều muỗi nhưng rất thanh tịnh. Không wifi nên tránh được những tin tức hằng ngày ở Mỹ. Mổi buổi tối thấy ba say sưa xem cải lương tôi cũng vui tuy tôi chỉ thích đọc sách trước khi đi ngủ.

Về Việt Nam tôi không đi đâu cả. Lo xong công việc trên thành phố là tôi vội vã về Mỹ Tho ngay để dành thời gian bên ba và gia đình. Tình thương yêu anh chị dành cho thằng em út này vẫn sâu sắc và đậm đà như ngày nào. Chị nào cũng lo cho thằng em trai. Anh chị lớn cũng dành tình thương cho em.

Bà con chú bác cô cậu cũng thế. Ai cũng niềm nở đón thằng cháu này. Kỷ niệm ngày xưa đẹp xe qua nhà cô cậu, chú thím, và các bác ăn uống no nê vẫn không mờ phai. Hơn 30 năm sau vẫn thế. Thằng cháu này muốn ăn ở đâu món gì đều sẵn sàng cả.

Tôi thật hạnh phúc và may mắn vô cùng được tình thương yêu gắng bó của gia đình. Bây giờ tôi cũng đã có cuộc sống riêng và một thế giới riêng nhưng quê hương và tuổi thơ vẫn luôn gắn liền với tôi.

Day Four in Vietnam

Went back to Saigon to attend the workshops at RMIT. The morning session was a general introduction to using assistive technologies. The afternoon session was mostly concept for digital inclusion for teaching and learning. I didn’t find them too useful.

Took a quick tour afterward to check out the design program at RMIT. I would love to teach here if I decided to move back to Vietnam, which is unlikely.

Went to dinner with my brother, sister-in-law, sister, cousins, nieces and nephews who live in Saigon. It was a nice evening catching up after 16 years. I really enjoyed seeing family members even though I was exhausted and sleepy.

Unfortunately when I got back to the hotel, I could not sleep. Woke up around two in the morning, practiced my presentation, and posted photos on Facebook to share with family members.

How ironic is that when I get quiet moments to myself, I could not sleep. I must have been used to the constant energy around the boys. I miss them terrible.

Second and Third Day

Woke up at four in the morning and sorted out gift bags. Around six, biked with dad to breakfast. Of course, I had to have hủ tiếu Mỹ Tho. It is still the best. After breakfast, we biked to Vườn Hoa Lạc Hồng to catch the breeze from the river. The beautiful morning and the peacefulness brought back so much childhood memories.

Visited our old neighbors Dì Ba and Dì 6. Our old house is now a giant villa. Went to see Cô Thà (my aunt) and Cô Hường (my fifth grade teacher). Cô Hường is raising a grand niece whose mother had passed away and father has left her after he remarried. Despite her situation, the girl is a smart student and her English is excellent. She is respectful and resilient. Cô Hường joked that I should take her with me. I think I should adopt her as well.

After visiting Cô Hường, I was exhausted. I went home and tried to take a quick nap. When my sister Trúc Em invited us to dinner, I was not feeling so well. She ordered signature dishes including grilled goat titties and bloody snail, I had to have some rượu Đế (Vietnamese rice liquored. With just a shot or two, I felt much better.

My two sisters (Lệ and Trúc chị) and their family came back from the beach and joined us. In such a loving atmosphere, I drink a bit more than I should. The result was terrible. I was fucking drunk.

I could not sleep once again because of the liquor and migraine. The next day, I tried to go out to breakfast, but could not eat. I went back to bed for a few more hours. Woke up and felt much better. Had a quick lunch with dad and sisters before paying a visit to dad’s sister and brothers.

With my dad, each visit was kept extremely short. We were able to squeeze in a visit to the temple I used to stayed in. Chị Châu was in tears when she saw me. We had a brief conversation with Sư Vô before dad told us to go.

First Day Back

After long flights with a few hours of delays and having read two books, I landed on Tân Sơn Nhất airport at 1 in the morning on Sunday. Took a cap to Viển Đông hotel to meet up with my cousin Minh. Although I was completely exhausted, I could not sleep. I read some more to dove off. At around 5 in the morning the roasters started to crow. That familiar sound instantly reminded me of my childhood.

At 6 AM, my cousin Minh and I had complementary breakfast at the hotel. 8 AM, my dad showed up. He is now older, weaker, and so much grumpier (more on this later). Before heading back to my hometown Mỹ Tho, I paid a brief visit to my mother-in-law’s oldest sister and my father-in-law’s oldest sister.

We stopped at my sister’s house (Trúc chị) in Mỹ Tho to rest bit and continued to to visit my mom’s relatives and my grandparents’ and great great grandparents’ graves. My dad took over my schedule and demanded that everyone must followed his order. He rushed me as I was chit chatting with my mom’s aunts and uncles. He yelled at my other sister (Trúc em), my brother-in-law, and my niece and nephews for not complying with his demands. Because of his grumpiness, my sister told me, he lives by himself in a little house, which is where I am staying. Since his brothers are out of town for their company’s summer trip to Vũng Tàu, I have yet to paid them a visit, but my sister has assured me that my dad’s place is quite modest compared to his brothers’ massive mansions. Other than mosquitoes, I
am fine with staying in a modest place. It’s my memory of my upbringing.

Uncle 6 is the other poor brother who lives next to my dad. Uncle 6 was a talented home builder just like his other brothers, unfortunately gambling addiction took every from him. Even his wife and son migrated to Australia. Now he spends most of his day watching TV inside a mosquito net.

We ended the night early because my dad was tired and I was exhausted. Our relationship so far so good even though we are in completely different world and we have different perspectives. I am glad to have the time to spend with him although I miss my wife and boys terribly.

Going Back to Vietnam

Tomorrow I will be flying back to Vietnam to attend and to speak at the InSITE 2017: Informing Science + IT Education Conferences. In addition, I will see my father for the first time in sixteen years. How could I forget? September 11 happened when I was with him.

I have not slept much lately. The anxiety has kicked in even though I tried to relax and to take things as calm as I can. I don’t want to think too much into it and just let it plays out naturally. I don’t expect much from the trip. My whole goal is just to spend time with him. With the recent death of my wife’s uncle who I loved and respected, the trip is more important than ever. You never know when you will go. I might not get the opportunity to see him again after this trip.

We have a strange and disconnected relationship, but I am putting the past behind us and just focus on the present. I have come to term that our fate won’t change. I either face it for spend the rest of my life trying to hide from it. I hold no grudges against him. After all, we are father and son. Nothing can change that and I have nothing but love for him.