visualgui

Đức Tuấn: 36

Mỗi album của Đức Tuấn là một sản phẩm có giá trị. Về phần hoà âm phối khí, Đức Tuấn lúc nào cũng đầu tư rất kỹ lưỡng. 36: Tuấn hát Quỳnh cũng không ngoại lệ. Lần này Đức Tuấn chọn những ca khúc của Trần Lê Quỳnh với những ca từ nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Không chỉ riêng về tình yêu đôi lứa mà còn cả tình cảm mẹ cha. Tuy cách phát âm của Đức Tuấn vẫn còn hơi điệu, đây là một tác phẩm đáng nghe và đáng khen.

Hoàng Tùng: Khúc xưa

Với chất giọng khoẻ mạnh của Hoàng Tùng và được Duy Cường hoà âm cho những Khúc xưa thì thật tuyệt vời. Tuy nhiên Hoàng Tùng không thể thoát khỏi cái hình bóng to lớn của Tuấn Ngọc. Nhất là với “Tình tự mùa xuân”, Hoàng Tùng đã cố gắng hết mình nhưng không thể nào vượt qua được cái version của Tuấn Ngọc. Phần phối khí của Duy Cường bây giờ cũng không khác gì anh đã từng làm mấy chục năm về trước nên không giúp đỡ được gì cho Hoàng Tùng. Tuy không được bộc phá nhưng đây vẫn là một album khá hay trong một lĩnh vực hạn chế.

Đình Nguyên: Chuyện tình mùa đông

Mùa đông đã đến. Với một vợ ba thằng con, những ngày mùa đông của tôi bây giờ không còn lạnh lẽo và cô đơn như xưa nữa. Đó là điều đáng mừng cho dù đôi khi cũng thèm được những giây phút yên tỉnh. Cho nên khi nghe album Chuyện tình mùa đông của Đình Nguyên tôi không còn rung động nữa. Tuy nhiên giọng hát trầm buồn của Đình Nguyên và lối hoà âm thanh lịch của Dương Trường Giang đã cho tôi được trở về với những kỷ niệm xưa. Qua những khoá đàn piano thanh lịch, tiếng bass dập dìu, nhịp điệu swing chậm chạp, cùng với tiếng kèn trumpet ríu rít, Dương Trường Giang vẽ lên một nét đẹp jazzy bất ngờ cho nhạc phẩm “Trái tim mùa đông”. Trừ “Những bước chân âm thầm” lạc lõng, đây là một album chủ đề mùa đông sang trọng và ấm cúng đáng được thưởng thức vào những ngày lễ Giáng sinh.

Uyên Linh: Portrait

Portrait là album đạt nhất của Uyên Linh từ trước đến giờ. Nó không quá trẻ trung cũng không quá già dặn. Không quen thuộc cũng không xa lạ. Qua chín bài tình ca, Uyên Linh chuyên chở từng lời ca như cô đã từng trải nghiệm. Giọng hát nồng nàng đầy chất lửa cho thấy cô đã dám yêu và đã nếm được vị cay đắng của tình yêu. Uyên Linh vẫn trung thành với dòng nhạc pop ballad nhưng lần này đã được tô điểm thêm với r&b, jazz, blues, soul, rock, và classical. Sự phối hợp này làm cho album không bị nhàm chán và vẫn giữ được sự hài hoà của chủ đề. Đáng được nghe.

Asia Golden Cha Cha Cha

Mấy ngày trước tôi cùng bà xã ăn đi thử một nhà hàng Việt gần nhà. Quán ăn trang trí cũng khá sang trọng. Bà chủ quán mặc chiếc áo dài lộng lẫy. Không khí ấm cúng hoà với vũ điệu nhộn nhịp cha cha cha làm tôi bùi ngùi hồi tưởng lại những kỷ niệm của thời trung học.

Lúc đó ngày nào tôi cũng lội bộ từ nhà đến trường và từ trường về. Mỗi lần đi tôi đều nghe nhạc qua cái máy walkman được một ông thích chị tôi tặng cho. Có một lần thằng bạn người Việt cho tôi mượn cái CD liên khúc Asia Golden Cha Cha Cha do Trúc Hồ hoà âm. Tôi sang lại qua băng cassette và đã nghe và bị mê suốt một thời gian dài.

Album được chia ra làm bốn phần liên khúc. Mỗi liên khúc dài khoảng mười mấy phút. Điệu nhac cha cha cha làm nền tảng không thay đổi nhiều. Cái đặc điểm là Trúc Hồ tài tình dùng keyboard điện và guitar để hoà những nhạc phẩm khá quen thuộc của Việt Nam lẫn Tầu lẫn Anh lẫn Nhật lẫn Mễ Tây Cơ. Từ “Vết thù trên lưng ngựa hoang” đến “Love potion #9” đến “Summer kisses winter tears” đến “Guantalamera” đến “Sukiyaki,” không hiểu những nhạc phẩm này có gì giống mà Trúc Hồ lại khéo léo hoà hợp chúng lại với nhau rất thú vị.

Tôi nghe album này từ những ngày nóng nực cho đến ngày lạnh buốc. Nhưng kỷ niệm đáng nhớ nhất là được nghe cùng một cô gái Việt học chung trường. Hôm đó trời mưa nên hai đứa nén lại một cái cửa hàng tạp phẩm nhỏ. Tôi đưa earphone bên phải cho cô ấy nghe và tôi nghe bằng earphone trái. Cô ấy cũng thích thú như tôi nên đã nghe cho đến khi tạnh mưa mới thôi.

Cô bé này học lớp bảy dưới tôi một lớp. Không biết cô từ đâu dọn đến nên chỉ mới nhập học không lâu. Cô bé thường đạp xe đến trường nhưng mỗi khi thấy tôi cô dắt xe đi bộ cùng tôi. Có một cô gái đi cùng tôi vui thầm. Khi tan trường về tôi xem coi có cô ấy cùng đi chung không. Lúc đó chúng tôi cũng không nói gì với nhau chỉ cùng nhau đi. Cô ta vào học chỉ được vài tháng rồi biến mất. Tôi hỏi thăm thằng bạn về tin tức của cô. Nó cho biết cô đã có thai và đã nghỉ học nuôi con.

Tôi buồn bã và từ đó đã không còn nghe lại album đó nữa. Tên cô ấy tôi cũng không nhớ nổi nhưng kỷ niệm ngày mưa ấy thì không bao giờ quên được.

Nguyễn Hồng Ân: Để Mẹ Trọn Niềm Vui

Hát về mẹ ai cũng bộc lộ một tình cảm riêng. Với giọng hát trầm buồn truyền cảm, Nguyễn Hồng Ân gửi gắm đến mẹ những cảm xúc mọc mạc nhưng sâu lắng và ngọt ngào nhưng chứa chất. Riêng bài hát tựa đề, “Để Mẹ Trọn Niềm Vui” một sáng tác của Thông Vi Vu, Ân nâng niu từng chữ như chia sẽ tâm sự chính mình. Khi hát những câu thấp, Ân gần như nghẹn lời. Tuy là lần đầu nghe, tôi không khỏi bùi ngùi nhớ lại kỷ niệm của riêng mình qua đoạn đầu:

Có một điều tôi không sao dám nói với mẹ tôi
Chuyện mùa thi mẹ tử quê gửi cho tôi món quà
Quà là chai thuốc sóng sánh nước
Mẹ dặn dò tôi mau uống thôi
Bởi con đang học, thuốc này bổ óc đó con ơi
Dẫu không cần, tôi mân mê uống với cả tình yêu.
Nào ngờ đâu lại bị đau khiến tôi mãi nhớ đời
Rồi mùa thi ấy cũng kết trái
Mẹ nhận tin vui, vui rất vui
Nhắn lên tôi rằng thuốc thật công hiệu phải không con?

Lúc nhỏ trước khi tôi đi thi mẹ thường xào bí rợ với thịt ba rọi và tôm khô cho tôi ăn. Mẹ bảo rằng bí rợ ăn bổ óc khiến tôi nhớ dai. Tuy lúc đó không thích món này lắm nhưng tôi cũng ráng ăn. Chắc là nhờ bí rợ nên thi cuối năm nào cũng không bị ở lại lớp cho dù cả mùa học lúc nào tôi cũng ở hạng gần chót. Giờ đây ước gì được ăn lại món này do chính tay mẹ làm.

Cám ơn Thông Vi Vu và Nguyễn Hồng Ân cho tôi được gợi lại một chút kỷ niệm nho nhỏ nhưng không bao giờ quên.

Jay Z: 4:44

Jay Z’s crisp and concise latest release is filled with personal revelations: apologizing for cheating on his wife, accepting his mom as a lesbian, revealing his failures, reflecting on his past, and schooling young rappers. Even though his flow and swag remained cool under pressure, his heartfelt lyrics are poured all over No I.D.’s minimal-yet-soulful productions. As a concept album, 4:44 continues the monumental success of Reasonable Doubt, The Blueprint, and The Black Album.

Việt Rap

Cuối tuần vừa rồi trong lúc sửa nhà tôi mở YouTube lên và tình cờ nghe được những bài battle rap tiếng Việt. Không ngờ những năm gần đây, hip-hop ở Việt Nam khá tiến bộ. Những thanh niên trẻ bây giờ hấp thụ rất nhanh. Rhyme thì cũng được. Flow thì chuẩn. Chửi cũng nặng. Storytelling thì cần khai thác thêm.

Rhymastic là một rapper có triển vọng. Rất thích vọng Bắc và flow, nhất là những bài diss của em. Dường như Rhymastic đang hướng theo chiều nhạc dance pop. Tôi thì không theo dổi thị thường nhạc Việt nhiều nữa nhưng cũng sẽ bỏ chút thời gian để xem tình hình Rap Việt. Mấy hôm trước nghe được bài “Quăng tao cái boong” của Huỳnh James và Pjnboys thấy cũng vui vui. Bài vũ đạo này xem cũng rất khá lắm.

Hy vọng sẽ thấy sự phát triển của Việt ráp ngày càng mạnh thêm. Cố gắng lên nhé các em. (Gọi là em là vì thế hệ tôi đã quá old school rồi.) Swag và delivery của các em quá tốt rồi. Giờ thì tập trung vào phần storytelling và lyricism nhé.

Nhạc Xưa Remixed

Tuần trước bị cảm nên ở nhà. Không muốn xem TV và cũng không muốn theo dõi tin tức trên mạng nên mở YouTube lên tìm nhạc Việt Nam. Không biết bấm gì mà nó ra cái video này. Không biết ba em này là ai mà sao sexy thế. Mấy em chơi đồ playboy, hát bài cũ nhưng qua DJ nhạc club. Thế là xem tiếp cho đỡ bệnh.

Nhờ đó mà tôi mới biết đến nhóm Nhật Nguyệt với ba nàng Mina Nguyễn, Minh Thảo, và Ngọc Thúy. Các em ca thì cũng OK nhưng nhìn sướng hơn. Tuy những mẫu áo rất khoe khoang tôi lại thích những chiếc áo dài trắng kính đáo nhưng không kém phần khiêu gợi.

Ngoài nhóm Nhật Nguyệt, tôi cũng thích xem Trương Đình, Saka Trương Tuyền, và Nina Trâm. Bây giờ nhạc Việt Nam mới quá hiếm nên thôi thì xem lại nhạc cũ qua nhạc club cho đỡ buồn.

Revisiting Asia’s Dance Classics

It was a bittersweet moment in October last year when Trúc Hồ and several singers took to Facebook to announce their departure from Asia Entertainment. The production is undergone a much-needed major shakeup. Under Trúc Hồ’s political agenda and antediluvian direction, Asia has been producing same old songs and concepts over and over again for the past decade. With the new management, the future of Asia is uncertain, but its legacy is worth celebrating.

In the past few weeks, I have been revisiting my Asia’s CD collection and the albums that brought back so much nostalgia were the dance classics starting with Dạ Vũ Đen. The track on this album that gets me every time is Lâm Thuý Vân’s ”Giã Từ Tình Yêu (Goodbye Love).” Her sweet, soulful voice is damn irresistible right from the opening: “When you say you were going to leave me I just broke down and cry / The love we had together was so strong and it will never die.” The backup singing from Don Hồ added a bonus of pleasure to the song.

Speaking of my man Don Hồ, his rendition of “Thôi” remains one of the freshest reinterpretations of Y Vân’s popular classic. Unlike most arrangements, which set in the cha-cha-cha rhythm, Asia turned it into a new-wave production. In addition, Đỗ Phủ had written the tune in English and turned “Thôi” (Cease) to “Tears.” Don Hồ sings in his signature whispering timbre: “Tears, when you came / Broke my heart / Broke my soul / Left me pain / Forever life missed you / All my life / Tragedy, game of love / Tears, eyes in tears when we part.” I transcribed this song to learn English back in the mid 90s.

In contrast to “Thôi,” I loved Đỗ Phủ’s Vietnamese translation of Marc Almond’s “A Love Spurned.” After the orchestrated intro, Don Hồ effortlessly sings, “Tình yêu đắm say / Tình yêu đắng cay / Đã yêu chấp nhận / Cuộc tình nồng cháy / Lệ rơi chán chường.”

Other outstanding tracks from Dạ Vũ Đen include Lâm Thuý Vân’s “Tình Đã Bay Xa,” a seducing rumba flavor, Lâm Thuý Vân and Trunh Hành’s hypnotic duet on the cha-cha-cha “Mưa Rơi, ” and Kiều Nga’s sensational tango on “Trời Còn Làm Mưa Mãi.”

Somehow I didn’t appreciate Ngọc Thành’s bossa-nova “Cuộc Tình Phôi Phải” until recently. He has such a charming baritone. I don’t even know how he had disappeared from the Vietnamese music scene.

My next favorite albums is The Best of Dạ Vũ which opens with an upbeat cha-cha-cha “Tình Si” performed by Lâm Thuý Vân. At this point, she was my dream girl—as well as all the Vietnamese teenage boys. She had a sexy voice complimented with a voluptuous look.

At that time, Don Hồ had become my idol and his version of “Mưa Trên Biển Vắng” was one of my personal favorites. His smoky tone on the low register was so damn alluring. Maneuvering his flow around the rumba arrangement, he sings with so much soul and effortlessness. “Kỷ Niệm Trong Tôi” is another rumba gem. His calm and soothing delivery was irreplaceable. These days he tends to over emphasize his singing and prefers technical skills over natural expression.

Other excellent dance tracks on The Best of Dạ Vũ include Ngọc Hương’s cha-cha-cha “Liên Khúc Vũ Điệu Vui,” Lâm Thuý Vân’s European-upbeat “Nụ Hôn Xin Hãy Cho,” and Trung Hành’s mambo-inflected “Yêu Người Khôn Nguôi.” Trung Hành’s hoarse, dusty vocals always intrigued me. He was also a skillful guitarist and arranger.

The track that always stayed with me from this album is Kenny Thái’s “Thầm Gọi Người Yêu Dấu,” a slow-burning ballad. Kenny was one of the best Vietnamese singers who could sing well in English. His diction was flawless. Here is his endearing and convincing confession that is worth quoting in full:

All my friends been asking about you
I tell them you are doing fine
That you will call
That you’ll call to say hello
I am sorry for all the lies I said
I tried so hard they hurt me
To tell the truth my love
I cannot sleep at night
I’ll keep on waiting for you
You’ll understand the lies I said about you
I know I should have told the truth
That I just broke your heart
That you and I had a wrong way
I am sorry love
It’s me who lets you go away
I am sorry love.

The success of The Best of Dạ Vũ in 1991 prompted the volume-two release in 1992. Don Hồ once again contributed two instant classics: the energetic cha-cha-cha “Nhạc Tình Xanh” and the slow jam “Tình Mãi Lên Đênh.” The former showed off Asia’s electronic synthesizer, which was quite mesmerizing and unmistakable. The latter showed off Don Hồ’s impeccable ballad crooning. Likewise, Lâm Thuý Vân contributed a soul-stirring rendition of “Thoáng Mưa Xa” and an upbeat version of “Hoang Vắng.” Kenny Thái also brought his club vibe to “Tình Yêu Còn Đó.”

Even though the CD sleeves in those days didn’t provide the credits for the producers, Sỹ Đan was responsible for a handful of dance tracks on this album, including his own “Tình Yêu! Lời Kinh Đêm,” “Tình Yêu Còn Đó,” and “Hoang Vắng.” He championed this gothic, haunting, and pumping grooves.

Asia continued to release many more The Best of Dạ Vũ series, but the contributed singers had changed. Don Hồ, Trung Hành, Kenny Thái, and Ngọc Hương were no longer participated. I collected all the way up to volume 8, but they did not live up to the first three, which played a part of my childhood.